Những bài của mục 'Đoản văn'

Giọt yêu thương

Thứ hai, 18 tháng mười, 2010

Nó vỡ tràn trong trái tim, trong từng thớ thịt và trào ra nơi khoé mắt, bờ môi…khi giọt yêu thương dâng đầy, dường như chẳng có sự gì cản nổi trái tim đang khao khát để rồi kết tụ lại ở vòng tay, ở môi hôn và đam mê….

tự hỏi anh sợ không ? nếu có ngày mở mắt
không còn em thức dậy bên anh
dòng đời sẽ tẻ buồn, chán ngắt
dẫu đêm vẫn trôi, ngày vẫn qua nhanh
không có em , dĩ nhiên, anh cũng luôn tồn tại
vẫn lặng lẽ bên đời ngày hai buổi sớm , chiều
nhưng nỗi nhớ trăm năm vang mãi
và trái tim anh khuyết một chữ yêu

Giọt hư không,

Chủ nhật, 17 tháng mười, 2010

Nhắm mắt, mở mắt
cuộc đời này chỉ còn lại giọt hư không. Níu kéo được gì khi tình đã phai nhạt ? Soi gương, bổng hiển hiện những kỉ niệm, những thời gian rất đẹp khi chúng mình có nhau, khi lần đầu tiên chúng ta quen biết…Bao nhiêu năm rồi ? tưởng rằng đã quên, cuộc tình dấu yêu nhưng mà đắng cay, đau khổ khiến con người ta khó quên được những phút giây hạnh phúc…nhỏ nhoi quá, không đủ để tạo hình thành một mái ấm lâu bền. Nuối tiếc không ? Hiện tại hay quá khứ, rồi cũng chỉ là giọt hư không ? Men rượu, liệu có khiến cho trái tim bớt đau đớn, nhọc nhằn ?
Sao ngày xưa chúng ta không hiểu nhau nhỉ sao chúng ta lại vội vàng thế nhỉ ? sao chúng ta cứ khư khư ôm lấy cái tôi của mình để khi xa nhau vĩnh viễn, chúng ta cảm thấy tiếc nuối…hay là….cũng chỉ là giọt hư không ???

Cuối cùng chỉ là giọt hư không

Thứ năm, 17 tháng chín, 2009

Cuối cùng chỉ là giọt hư không và nó đã thành giọt hư không thật rồi . Người đàn bà ngồi đếm những giọt sương rơi trên mí mắt. Những giọt sương không còn có ý nghĩa gì nữa . Đọc lại những gì ông viết, nhìn thấy sự tương phản , hai lời, trắng đen rõ rệt …. Làm người phải theo thời thế và cơ hội hay sao ? chắc là phải như vậy mới tồn tại . Không thực tế như người đàn bà thì sẽ sớm bị đào thải . Ông vốn không bao giờ muốn bản thân mình bị lu mờ, nên ông cần chạy theo xu hướng hiện đại. Rồi mai này hiện đại có hại điện không nhỉ ? Người đàn bà mong rằng không . Mong cho ông tìm được chân lí sống của mình.

Ngủ đi tình lỡ trăm năm
ngủ đi mảnh vỡ con tim tội tình
mai rồi rạng ánh bình minh
đời là con tạo, xoay vần….thế thôi
ra đi là đã hết rồi
trả về cát bụt một đời…yêu thương….

thể diện

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Xưa nay, chị sống rất nhiệt tình, không màu mè, khách sáo . Tánh chị ruột để ngoài da, nghĩ sao nói vậy nhưng gần hai năm nay chị đã vì hai chữ thể diện mà chấp nhận cảnh chồng hờ, vợ tạm để giữ mặt mũi cho cha mẹ, cho các con song có đôi khi ngồi một mình trong bóng đêm, chị thấy buồn lắm
Những lần anh có điện thoại , chị luôn luôn chạy trốn vì cứ sợ lỡ anh nói lớn quá và chị phải nghe những lời ngụy tạo hay phô trương của anh thì lại buồn và mặc cảm . Anh bao giờ cũng khoe con anh giỏi là vì nó giống anh, việc thiên hạ chưa nhờ thì anh đã sốt sắng lãnh và làm chăm chỉ để lấy tiếng, anh luôn miệng khen vợ của thằng này hiền, chiều chồng, vợ thằng kia đẹp, chịu chơi …. con người ta bịnh thì anh sốt sắng thăm hỏi góp ý , gọi bác sĩ dùm ….
Chị nhìn bốn đứa con mình rồi cười buồn ” không biết anh đưa tuị nó đi bác sĩ được mấy lần trong mười năm khi chị và anh thành hôn ? chưa một lần anh ngủ với con lúc khỏe mạnh chứ nói gì đến đau ốm ?
Việc nhà sửa chữa thì đầy dẫy mà nếu anh có làm được điều gì thì kể lể hết ngày này qua tháng nọ
Chị bực mình nên không thèm dạy hai đứa con riêng của anh học hành nữa, chỉ ba tháng thôi, chúng rớt lụi đụi hết các môn học vậy mà khi có người hỏi đến, anh vẫn ngoác miệng bảo “hai đứa lớn học khá lắm ” . Không biết anh nói như vậy có phải tại muốn giữ thể diện không ?
Anh đi chơi không hề cho chị biết nơi anh đến để phòng trường hợp có chuyện gì chị gọi . Chị cũng chẳng cần vì chị đã thề, có chết, chị cũng không cần anh thương hại, bố thí sự lo lắng một cách gượng gạo vô tình, hời hợt như thế
Hôm qua chị đưa các con đi shop và bất thình lình bị ra máu , em chị quýnh quáng lo, nó hỏi chị về anh
- ổng ở đâu để em gọi
chị thều thào
- chị đâu có biết ? nhưng không cần gọi đâu ? dìu chị ra xe ngồi nghỉ một chút là tỉnh hà
Chị tập cho trái tim mình, cuộc sống mình độc lập, nghĩa là không cần có anh nhưng khi thấy anh lo lắng cho người khác, chị thấy tủi
sao chị lại vì chữ thể diện mà chấp nhận cảnh chồng hờ vợ tạm như thế này để chôn vùi tuổi xuân của mình nhỉ ?
rồi chị sẽ còn lại gì ở cuối đời ??
trong bóng đêm vẫn là khoảng không, bốn bề vắng lạnh, câu trả lời vẫn chỉ là tiếng côn trùng rỉ rả ngoài hiên nhà ….

nụ cười

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Thầy cô và bè bạn thường âu yếm gọi nó “con bé không bao giờ biết khóc “. Lúc còn trẻ nó quả thật rất ghét khóc nhè, hễ ai mà nhỏ giọt là nó châm chích và nhất định phải chọc cho kẻ đó cười vì với nó ” khóc là hèn lắm, nhục lắm ”
cho nên, càng lớn, nó càng xem thường những nỗi buồn, và hình như nỗi buồn nào đi qua đời nó thì cũng dần dần chai sạn, hay chỉ là cơn gió thoảng mà thôi !! thậm chí khi ngồi tù, khi bị hốt trắng tay, nó vẫn chẳng buồn, vẫn có thể pha trò với chúng bạn rằng ” dân chợ trời mà, thua keo này, bày keo khác ! “. Ngay hôm nó nhận tin bị cấm thi đại học, bị tước học bổng tuyển thẳng vào Đai học vì lý lịch phản quốc, nó vẫn cười trừ , bào chữa rằng ” học lắm, tắm cũng ở truồng ” nghề nào cũng làm ra tiền, có gì mà phải lo !
Hình như nó có khóc một lần, chỉ vài giọt nước mắt ngân ngấn…đấy là lúc nó nghe anh kết nghĩa của nó nhờ nó bưng quả. Chỉ một lần thôi nó biết khóc….khóc cho mối tình đầu đơn phương của mình bị quên lãng….nhưng mà nó tự nhủ ” cho đi thì không phí bao giờ, chỉ có người nhận không biết sử dụng mới lãng phí mà thôi !”
Vậy đó, nó không cảm thấy lãng phí với tình cảm đơn phương ấy nữa…
Bây giờ…đã mười mấy năm qua rồi…nó không bao giờ muốn khóc dù có đôi lúc nó muốn hét thật to, muốn khóc thật lớn cho hả dạ, cho thoả lòng nhưng nó chợt nhớ công dụng hữu ích của nụ cười nên ” nếu mà bạn muốn khóc, thì tại sao lại không nở nụ cười nhỉ?”
Vậy là nó cười….cười hi hi ha ha suốt ngày….
Nếu như Holliwood mời nó đóng phim hài, chắc chắn nó là một tài tử đóng vai cười nhà nghề nhất !!
Nụ cười không bổ ngang, thì cũng bổ ngửa mà phải không? thế thì…tại sao lại phải khóc nhỉ?

Những bông hồng tình yêu

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Chị đã hơn ba mươi tuổi, xinh xắn, dịu dàng trầm lặng…..mà vẫn chưa lấy chồng !! nhiều bạn bè đồng nghiệp thường chắt lưỡi ghẹo” bao giờ lấy chồng đây !! “.mỗi khi tới ngày lẽ tình yêu , khi nhìn thấy chị ra kí giấy để nhận bó hồng nhung tuyệt đẹp.
Chị cười buồn bào chữa …..tuổi cọp, lấy chồng muộn !!
Hôm qua, bà già làm vệ sinh office vô tình nhặt được mảnh giấy rớt ra dưới chân bàn , mảnh hoá đơn tính tièn của shop hoa….kí tên chị….bà nghe mi mắt cay cay….thương chị quá!! ông trời thât thật bất công !!

Người già ở Mỹ

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Ông cụ đứng đó lẩm bẩm ” tôi không thêm bớt chi đâu ”
Buổi sáng, thợ sơn đến nhà làm việc lỡ tay đánh vỡ mấy cái bình sứ , ông lẩm bẩm tiếc hùi hui.
Buổi trưa nhìn con gái đổ đi một nồi cá kho vì chẳng ai ăn, ông chen vào “để đấy cho bố ăn, đổ đi tội chết con ạ !!”
chị quát ” ăn ăn cái gì….cứ cái thói keo kiệt ấy !! già rồi mà không chịu yên phận !!”
Buổi chiều, con trai đi làm về nghe kể cũng gào lên ” đã qua xứ mỹ rồi mà cái thói bần tiện vẫn không bỏ, làm ơn yên phận một chỗ cho con cháu nhờ !!”
Ông mở to mắt chết trân…..nghe hai đứa con ruột chửi mình, ông tủi phận cho môt lão làm cha già nua….”người già…thât là bât hạnh nơi xứ người !!”

ngõ cụt

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Hình như con đường dài hun hút đã cụt lại ….cuối đoạn đường, cổng nghĩa trang lồ lộ hiện ra …..có lẽ đời cùng số tận nên khiến xui ta lạc bước đến nghĩa trang nay …..có phải là phần số ? trơng cơn mộng du khác khoải, ta nghe tiếng mình ú ớ thét gào ….” không, không, đừng chôn tôi dưới mộ sâu …..tôi vẫn còn hơi thở, có ai nghe thấy gì không ?
Hình như không ai màng tới một nhành cỏ dại, những vốc đất vẫn từ từ che lấp , áng sáng mờ nhạt dần, chỉ còn là khoảng không trống rỗng đen thui ……

Ngày xưa, ngày nay

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Tặng NH

Hồi đó ba thuờng kể về mẹ, rằng mẹ là nguồn thơ lai láng của ba, mẹ là đề tài về tình yêu, về tuơng tư, về nhớ nhung để những dòng thơ của ba thêm chiều sâu, thêm hơi thở . Mỗi lần ba ngồi làm thơ, mẹ thuờng pha cho ba tách chè bắc, ly cà phê và gói thuốc . Rồi ba cuới mẹ, hồn thơ duờng như theo mẹ đi mất qua những bận rộn khi tôi ra đời, khi cuộc sống ngày mỗi ngày chật vật . Ba mất hồn thơ, tóc mỗi ngày theo thời gian đổi màu ….đôi mắt ba sâu lắng ẩn chứa u buồn khắc khoải …..đam mê nghệ thuật thơ văn của ba vì mẹ mà bị bỏ xó trong ngăn tim …..
Rồi hôm nay, mẹ đến bên ba dịu dàng ” cuộc đời có còn bao lâu nữa mà bỏ đi nỗi đam mê ? thôi thì viêt đây, cà phê đây, thuốc đây ….con nguời ta đều có số cả, cứ mà sáng tác. ”
Ba nhìn mẹ âu yếm và lòng ba, chắc đang nở rộ những bông hoa …..

Mẹ ơi

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

tôi là đứa con duy nhất của mẹ . Mười lăm năm qua , từ khi ba mất, mẹ ở vậy nuôi tôi ăn học . Học xa nhà, cứ mỗi tháng mẹ ra phố huyện thì lại ghé đưa cho tôi tiền học phí . Trưa nay, mẹ con tôi mừng vui gặp nhau, li trà đá đậm màu chè xanh tỉnh táo, mẹ hỏi tôi ” có đủ không con ? “. Tôi nhìn mẹ tươi tắn cười ” dư hai ngàn mẹ ạ!” . Tiếng mẹ rụt rè ….” thế cho mẹ lại 1000 được không ? phòng khi vỡ lốp dọc đường như lần trước …..”
Tôi nhìn mẹ …hai hàng nước mắt nhạt nhoà ….chỉ khẽ thầm thì “mẹ ơi!!…..