Những bài của mục 'Trang thơ-My poems'

Vè bão cho Florida

Thứ sáu, 8 tháng chín, 2017

Irma hùng dũng tiến vào
dõng dạc la lớn “đứa nào ở đây ?”
còn không mau lẹ chạy ngay ?
tao mà vào đến, quét bay ra đường !
chúng mày chớ có coi thường
trải nghiệm sức gió mà vương vào mình
Jose có vẻ thương tình,
nên chỉ dạo biển, không rình chúng bay
còn tao, thích dạo đó đây
nên chọ nước Mỹ xem Tây thế nào ?
mắt xanh ? mũi lõ ? thấp ? cao ?
Chỉ cần tao thổi là vào mê cung
đừng mong làm đấng anh hùng
mau mau tránh bão chớ đừng bạo gan
để rồi hứng lấy lầm than …..

Trái mùa

Thứ bảy, 2 tháng chín, 2017

Vẫn còn là tháng tám,
Dưng thời tiết trái gió trở mùa .
Buổi sáng se se lạnh,
…và buổi chiều giăng mắc hạt mưa giông .
Mưa, khiến em nhớ anh lắm biết không ?
sao anh nỡ làm ngơ như hai người xa lạ …
có lẽ vì mình gặp nhau trễ quá,
nên phận duyên đã chẳng chung đường,
nên phải xa nhau dù rất yêu thương,
nên cứ mỗi đêm anh trầm ngâm thinh lặng
Tự hỏi đời người sao quá ngắn ?
hết kiếp này mình có kiếp sau không ?
và …nếu có kiếp sau, mình có thể làm vợ chồng ?
để có thể yêu nhau như hẹn ước ?
Tự hỏi trên đời có ai biết trước ?
rằng sớm mai sẽ từ giã cõi đời,
giấc ngủ trăm năm tìm đến thảnh thơi,
không ràng buộc, không nợ nần gì nữa
…tạm biệt nhé, cuộc tình không duyên nợ ….

về thăm lại hôm qua

Thứ ba, 4 tháng bảy, 2017

một lần chợt nhiên nhớ
một lần bỗng dưng quên
ba mươi năm về lại
cuộc tình thành không tên

trái tim thôi xao động
vệt đau đã nhạt nhoà
tương tư vào quá khứ
yêu thương chừ phôi pha

trong mắt nhau ẩn hiện
tình thân của bạn bè
dòng đời như con lũ
cuộc sống đầy nhiêu khê

ba mươi năm nhìn lại
tóc đã ngả hai màu
những ngày xưa thân ái
theo thời gian qua mau

hãy giữ cho nhau nhé
những ngày của hôm qua
để một lần nhìn lại
tình thân vẫn đậm đà

khi ta ở giữa hai lề sinh tử

Thứ năm, 2 thang hai, 2017

Khi ta ở giữa hai lề sinh tử

Đêm,
Nghe mỏi mệt,
đảo chao
vì hồng huyết cầu thấp quá
Ta bỏ về giữa lúc nghỉ lunch
Hai mươi phút lái xe say xỉn
Tạ ơn trời vẫn nguyên vẹn bản thân
Đèn vẫn sáng,
Hai giờ đêm rồi đó
Màn truyền hình vẫn nhấp nháy đỏ xanh
Ở sô pha, hai đứa con co quắp
Đứa gật gờ
đứa dán mắt với Tặc Răn

Ta hốt hoảng
sao khuya con còn thức ?
Chúng trả lời ta thắt ruột,
Buồn tim
Ba đi nhậu ở nhà mưa sấm sét
ngủ trong phòng sợ ma đến viếng thăm
Ta nhấc phone gọi anh về,
anh giận
Bạn anh cười : “mày sợ vợ quá đi !”
Anh hứng chí “sợ gì, nào cứ uống ”
Mặc cho ta hăm dọa chuyện tử vong

Có lẽ anh nghĩ rằng ta : chẳng dám
Anh nào hay ta chán ngán lắm rồi
Ta được gì giữa dòng đời xuôi ngược ?
Dẫu cũng lấy chồng và vẫn thấy lẻ loi
Trong Thất vọng,
trái tim ta hốt hoảng
chỉ biết nghĩ rằng khi ta mãi ra đi
sự mất mát sẽ khiến anh thay đổi
Ta đâu có ngờ ta thật quá ngu si

Mười viên thuốc đưa ta vào cõi tử
Ta thấy con cuống quýt bấm số phone
Cầu cứu ngoại : ” ngoại ơi, mẹ chết”
Ta chợt nhiên đau thắt tận cõi hồn
Ta chợt tiếc cõi đời tuy trần tục
Lắm khổ đau,
nhiều gian dối,
lọc lừa
Đường đời đó
gian truân và nguy hiểm
mà con ta bé lắm
biết (làm ) sao đi ?

Ở đâu đó vẳng lờ ca dao cũ
Đường khó đi mẹ dẫn con đi
ta hối hận “tại sao ta íck kỷ”
Đi một mình mà chẳng dẫn con đi
Ta van lạy tử thần thôi đừng cất
Linh hồn ta ra khỏi xác thân kia
Hãy cho ta một lần
dẫu phải sống với trái tim - lây lất
Ta vẫn khát khao dẫn dắt các con đi

Khi ta ở giữa hai lề sinh tử
ta mới hiểu rằng : đời sống quý dường nào …..

Thứ tư, 1 thang hai, 2017

Xuân buồn

Xuân năm nay về quá sớm
trời không đủ lạnh tuyết rơi
hoa xuân cũng chưa kip nở
trái tim vẫn thiếu bóng người

chợt nhớ ngày xuân năm cũ
đạp xe hái lộc đầu năm
người người đông như trẩy hội
xin xâm rũ sạch thăng trầm

xứ người xuân dần xa lạ
chẳng mong áo mới khoe người
vắng bao lì xì mừng tuổi
còn đâu buổi sớm xuân vui….

Hôm nay đã mùng bốn tết
nàng xuân rảo bước xa dần
bánh chưng cũng nằm riêng lẻ
ta còn lại mớ lần khân

lời nguyện đêm noel

Chủ nhật, 25 tháng chạp, 2016

Giữa sóng đời ồn ã
yếu đuối thân phận người
đường trần con vấp ngã
con kêu cầu Chúa ơi

Tình Chúa thật bao la
Lòng Chúa thật hải hà
khi vui con quên Chúa
Nhưng Chúa nào lánh xa

Lời kinh Chúa gởi đến
Ước mơ Chúa để dành
dạy con biết thống hối
giúp con biết ăn năn

Đêm nay Chúa giáng sinh
đem mùa xuân an bình
Chúa ơi con cảm tạ
bằng lời ca tri ân

Phù du

Chủ nhật, 9 tháng mười, 2016

Phù du một tối
ngày về không ai
căn phòng vắng lạnh
mình ta đơn côi

Chợt nhiên nhớ,
chợt nhiên buồn
chợt nhiên thao thức
nhớ người cố hương

xa xôi lắm
thời gian ơi
bao mê đắm
đành buông lơi

người xa tít
tận chân mây
người tượng đá
lệ mi cay

đời nghiệt ngã
đành chia xa
hãy quên đi nhé
cuộc tình phôi pha….

Vu vơ con chữ

Thứ tư, 9 tháng chạp, 2015

Ngày không nắng, mưa buồn trông đến tội
Em cố cười trông như thiếu linh hồn
Đêm không trăng tối đen như quỷ ám
Trái tim khô cằn dù có cặp nhưng vẫn thấy lẻ loi

Đêm nhảy múa để trông chờ ngày đến
Anh thở dài, trăn trở cạnh bạn đời
Em chong đèn với dòng thơ bạc mệnh
Đời trớ trêu nên tình cứ chạy quanh

Thu năm nay không mộng mơ lãng mạn
Bão kéo về lũ lụt khắp nẻo đường
bầu trời xám, lòng người thêm hiu quạnh
xa nhau rồi mới biết đã yêu thương

anh dửng dưng ở bên kia hạnh phúc
em tủi hờn ở bên cạnh khúc buồn
trách ông trời đã trao duyên nhầm lẫn
để bây giờ hai đứa mãi lẻ loi

Vệt buồn

Thứ năm, 29 tháng mười, 2015

anh nguyệch ngoạc vẽ
dấu ấn tình yêu
Em tô màu tím
rồi nhớ nhung nhiều

Chiều vương vương khói
Vòng tay ấm nồng
Em chợt lo sợ
Tình mình long đong

Em, người đến trễ
anh, chẳng đơn côi
Yêu đầy góc cạnh
vệt đau tím đời

Chiều nay em nhận
tin nhắn thắt lòng
Mình chia tay nhé
Em đừng ngóng trông

Bờ hồ còn đó,
ghế đá còn đây
Anh không trở lại
nỗi nhớ đong đầy

Vệt buồn anh khắc
Vào trái tim em
mình em quay quắt
khóc thầm với đêm….

Không đề

Thứ ba, 27 tháng mười, 2015

BởI Vì anh đã thuộc về người khác
Nên em nhủ lòng chỉ biết yêu thầm
Trái tim em cũng chỉ đành im lặng
Ôm mãi cho mình một mối tình câm

Bởi vì anh đã có nơi có chốn
Nên tình cho em chỉ một thoáng phôi pha
Anh quay về nơi bắt đầu khởi điểm
Để trái tim em ôm nỗi đau thật thà

Để một ngày em giã từ đời thực
Trả lại muộn phiền đeo bám sau lưng
Sẽ ngủ mãi giấc trăm năm miên viễn
Đời phù du hiu quạnh đến vô chừng

Em ghét em với trái tim yếu đuối
Yêu dại khờ chẳng nghĩ đến chính mình
Để một ngày anh quay lưng, giã biệt
Nỗi nhớ anh chỉ còn lại lặng thinh