Những bài của mục 'Trang Văn- My stories'

mắt biếc

Thứ bảy, 4 thang hai, 2017

Tôi không ngăn nổi tò mò nên đã ngấu nghiến từng trang, từng trang một . Càng đọc, tôi càng cảm thấy mình là một thằng tồi khi đã dị ứng với cái nghèo của nó . Tôi lại càng không ngờ rằng tuổi thơ của nó lại vất vả đến như vậy . Dưng không tôi nghe mí mắt cay khi hình dung ra một con bé gầy gò lội nắng, lội mưa đi bơi từng đống rác để nhặt những mảnh ni lon, những chiếc chai miểng, những lon nhôm rồi đem về lựa ra từng thứ để mang ra vựa ve chai mà bán, mà chắt chiu từng đồng phụ giúp chị nó lo cho gia đình
Tôi cũng nghe đau nơi trái tim khi đọc tới những đoạn chị của nó dãi nắng dầm mưa bên đống khoai lang , và rồi những ngày ế thì nó và anh chị em nó cứ phải gậm khoai lang đến độ bây giờ nó vẫn còn sợ khoai lang lắm .
Bồi hồi khi nghe nó than thở rằng sao mẹ nó lại đẻ lắm con để chị em nó phải chịu thất học ?
Càng đọc, tôi càng thấy mình hèn hạ, mình ăn trên ngồi trốc trên nỗi đau của nó, thế mà nó không bao giờ càm ràm mà chỉ biêt’ nhẫn nhịn, chỉ biết thở than cùng quyển nhật kí này
Mưa bên ngoài ngớt dần, tôi xếp lại cuốn nhật kí,thừ người ra trông ngóng rồi lẩm bẩm ” con nhỏ biến đi đâu trong mưa gió nhỉ ?”
Rồi nó cũng về lại thư viện khi mưa tạnh hẳn . Nhìn thấy tôi, nó ngạc nhiên
- ủa, Duy ra đây làm gì vậy ?
- ra kiếm Khánh để hỏi rằng sao tránh mặt Duy ?
- à, Khánh bận lắm chư đâu tránh, mà sao Duy biêt’ Khánh ra đây mỗi chiều
Tôi ma mãnh cười vì cái trò chận đầu của tôi khiến con nhỏ khai ra hêt’ ráo, thì ra là nó ra đây mỗi chiều . Tôi chặt mặt ngầu :
- Duy chỉ vô tình ra đây thôi, Khánh muốn trốn thì làm sao Duy tìm ra nổi
nó cúi đầu buồn buồn,
- Khánh buôn lậu nên ngại mọi người biết
Châu và tôi cũng không cản nó, Châu thi kinh tế, còn tôi thi bách khoạ…Lúc có kết quả tôi vui như tết vì cả ba đều thi đỗ!! nhỏ Châu cũng vậy!! chỉ có Khánh là lúc nào cũng buồn….nhìn hoàn cảnh nó tôi không có lòng nào dám tỏ tình….đã bao lần tôi viết thơ rồi lại xóa vì không dám gởị….Khánh có vẻ tránh né tôi và Châu, lúc nào nó cũng có lí do chánh đáng khiến tôi và Châu đều ngậm tăm mỗi lần có nhã ý rủ nó đi đâụ…tôi cũng được biết lúc này nó có nhiều cái đuôi lui tới viếng thăm mà trong số đó có cả thằng Hùng….(tôi chỉ nghe lời tường thuật của con nhỏ bán vé số thôi) tôi cũng không lạ gì…

Con nhỏ đang ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái thì làm sao mà mấy anh không theo chớ!! Tôi cảm thấy lòng buồn rười rượị…nhưng rồi trường mới bạn mới cũng giúp tôi nguôi ngoai nỗi tương tự…vả lại tôi cũng có nhỏ Châu bên cạnh, chúng tôi tuy học khác trường nhưng gặp nhau rất thường!! lên Đại học, cả tôi và nó đều đi xe máy vì trường quá xa, nó chạy chiếc viva còn tôi thì cỡi lại chiếc Dream II ngày xưạ…chỉ có con nhỏ là vẫn lóc cóc chiếc xe đạp tôi tặng ngày nàọ…lúc này nó đã nghỉ làm để chỉ đi học và đi dạy kèm thêm buổi chiềụ Sau tai nạn của ba nó ông việt kiều đã đền bù rất hậu hĩ cho chị em nó….thực ra tài xế của ổng đụng chớ đâu phải ổng nhưng tài xế nghèo quá, con nhỏ lại phải năn nỉ công an xin miễn tội cho ổng có điều ổng bị mất bằng láị..Tôi cứ nghĩ việt kiều thì thường hách dịch nhưng ông này nhìn hiền hoà phúc hậu lắm….ông ta giàu xụ, có cả cơ sở làm ăn ở việt nam nên lẽ dĩ nhiên là bồi thường hậu hĩnh rồị…nhờ vậy mà con nhỏ có thể nghỉ làm để chỉ đi học, nó chỉ dạy thêm vài giờ để kiếm thêm phòng thân cho hai chị em…. cuộc sống của nó đã được thoải mái hơn nhưng chẳng hiểu sao lúc nào tôi đến nó cũng đều không có nhà…hai mẹ con con nhỏ bán vé số đã dọn hẳn vào nhà nó ở chớ không phải ngủ nhờ mỗi đêm như ngày xưạ…nghĩa là nấu nướng tắm giặt đều ở đấỵ…cứ như là người một nhà…tôi thầm kính phục trái tim bao la cao thượng của con nhỏ lắm!!
Cuối cùng rồi thì tôi cũng quyết định viết một lá thơ để tỏ tình. Tôi tìm Châu và tâm sự với nó về tình cảm của tôị Hôm ấy tôi nhận ra điều hơi lạ ở Châu là nó hình như chỉ im lặng nghe tôi huyên thuyên bất tận chứ không liến thoắng chọc tôi như mọi lần….sau khi dài dòng văn tự với nó, cuối cùng tôi hỏi để phá tan sự im lặng của nó…
- Châu thấy sao ? Duy có nên tỏ tình với Khánh bây giờ không ? hay là phải đợi thêm ? Thực ra ba Khánh mất cũng đã hơn một năm rồị…Duy sợ nếu cứ đợi Khánh nguôi ngoai thì sẽ có kẻ phỗng tay trên mất thôi!!
-….ưm…..Châụ…Châu cũng không biết phải nói gì…
giọng con Châu cứ ngập ngừng ấp úng khiến tôi phát bực, tôi gắt gỏng
- Vậy mà cũng gọi là bạn thân sao ? không giúp cho tụi này à…
- Không phải đâu Duỵ…Châụ…Châu giúp chớ….Duy muốn Châu phải làm gì đây ? Thôi thì Duy cứ viết thơ tỏ tình xem sao ? Theo Châu thì vấn đề ba Khánh mất không phải là lí do để duy phải chờ đợi đâu ? bác mất hơn cả năm rồi còn gì…
- Ừa , nhưng Châu phải góp ý vô phụ Duy nghen vì Duy biết tánh của Khánh tự ti và mặc cảm lắm…Duy sợ nó từ chối vì lí do giàu nghèọ..
- Ừa, Châu sẽ cố gắng giải thích
Tiếng nhỏ Châu như tắc nghẹn và rồi nó bảo phải về vì bận công chuyện. Tôi chẳng mấy thắc mắc vì trong đầu tôi còn bận rộn với bao ý tưởng về lá thơ phải viết tối naỵ..
Rồi thơ được gởi đị…tôi hồi hộp đợi trả lời nhưng đã ba ngày rồi vẫn bặt vô âm tín!! Tôi bổng tưng tức là tại sao không hẹn Khánh đi xem cine riêng với mình, nghĩ đến đây tôi liền ba chân bốn cẳng chạy đến nhà Khánh để đưa tiếp một lá thơ thư haị..song….cũng như lần trước, khi tôi đến nơi, chỉ có con nhỏ bán vé số tiếp tôi với lí do ” chị Khánh đi công chuyện rồi”. Tôi chỉ đành biết nhờ nó đưa hộ thôi và không quên dúi cho nó 2000 thù laọ….con nhỏ cười toe toét rồi biến mất!!
Cả tuần hơn rồi tôi vẫn không thấy K’ trả lời, những lần đến tìm , Khánh đều không có nhà….tôi thất vọng tìm đến Châu, tôi vội bốc điện thoại gọi cho nó…tiếng con nhỏ uể oải như mới ốm dậy làm tôi càng bực mình…
- Châu, Châu có gặp Khánh đâu không ?
- Duy hả ? Châu bị ốm hai hôm nay rồi, hôm qua Khánh có đến thăm
Nghe tới đó, tôi tức đến ứa gan, con Châu mới bị bệnh chút xíu là Khánh đã biết và đến thăm, còn tôi tìm hoài thì chẳng bao giờ gặp, đã vậy cũng không chịu hồi âm…bộ tôi không quan trọng bằng con Châu hay sao chớ…
- Duỵ..sao im lặng vậỵ..? nói gì đị..
- Tôi không biết phải nói gì ? tôi viết hai lá thơ cho Khánh, hẹn nhỏ đi cinẹ..nhưng mãi tới giờ nhỏ vẫn chưa hồi âm nhưng khi Châu bịnh thì nhỏ tới ngay, có lẽ tôi bị kì thị…
- bộ Duy giận lẫy sao xưng tôi vậy ? ghen với Châu hả sao Châu bịnh mà Duy không đến thăm ? thậm chí không hỏi thăm mà chỉ hỏi về Khánh….vậy mà còn ghen tị với Châu sao ?
Tôi nghe giọng con Châu trong tiếng nấc khiến tôi mủi lòng….
- xin lỗi Châu nhạ…Châu đỡ chưa ? bây giờ Duy đến thăm rồi mình nói chuyện nhạ…
- Thôị…Châu bị nổi trái rạ, Duy đừng đến….có gì cứ nói đị…hôm qua Khánh đến thăm Châu, nó chẳng hề nhắc đến thơ của Duy nên Châu đâu có biết là Duy gởi cho nó….nếu Duy đã gởi mà nó vẫn chưa trả lời và còn trốn tránh vậy có nghĩa là….
- …là Khánh không yêu Duy chứ gì….không yêu thì nói là không yêu, cứ thẳng thắn nói có hay hơn không ? việc gì mà trốn tránh…
- Duy phải thông cảm chớ…sự việc tình cảm đến bất ngờ như vậy khiến cho Khánh bối rốị…Khánh sợ mất đi tình bạn của bộ ba chúng ta chớ bộ….Duy cần cho Khánh một thời gian…
- ….Duy nghĩ…Duy cần phải đi đâu xa một thời gian….thôi Châu nghỉ đị…hôm nào bớt, Duy đến thăm…
Chiếc phone hờ hững rời tay Châu, nó nghe lòng quặn đau khi nghe tiếng thở dài của Duỵ Biết Duy không yêu mình nhưng nó vẫn cứ yêu Duy tha thiết, nhìn thấy Duy đau khổ, nó không đành lòng…..nó đã cố gắng năn nỉ Khánh nhưng con nhỏ cứng như đá….nó bảo tình yêu không thể thương hạị…nó nhất định từ chối tình yêu của Duỵ…thật tréo ngoe
__________________
_
Lúc trước Châu có cảm nhận được rằng con Khánh thương Duy, chính vì vậy mà Châu đã khép mình lại, không dám để lộ bất cứ cử chỉ nào để Khánh hiểu lầm….Châu chỉ biết tâm sự cùng trang nhật kí thôị…ai dè bây giờ nhỏ Khánh tự nhiên quay 180 độ….đã đôi lần Châu thử đặt vấn đề là K’ có bạn trai khác nhưng tuyệt nhiên Châu chẳng thấy nó hẹn hò với ai, cũng chẳng bao giờ đề cập tới aị…điều tra từ cu Khanh và nhỏ Út lém bán sổ xố thì tuyệt nhiên K’ chẳng có ai cả dù rằng có thằng Hùng và ông Vũ đang theo đuổi song Châu biết rõ sẽ chẳng được sơ múi gì đâụ…Trái tim ích kỉ của Châu như reo vui khi biết Khánh không yêu Duỵ…vậy là Châu còn có cơ hộị…
Nói về Khánh….từ ngày cha mất K’ dường như chỉ còn có Duy và Châu là điểm tựa, K’ cảm nhận được Duy yêu mình nhưng nó cũng cảm nhận được Châu tha thiết yêu Duỵ..nó cũng yêu Duy lắm nhưng tình yêu sẽ đau khổ nếu có kẻ thứ bạ…nó phân vân lắm và cũng đau khổ lắm khi quyết định làm người rút luị…nó chợt nhớ tới bài hát Chuyện ba người mà rơi lệ….hai người vui biết bao nhiêu, một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn….bây giờ chính nó là kẻ buồn thiu nhưng không ở lại đây để đứng nhìn hạnh phúc của bạn nó…nó quyết định đi xuất ngoại theo ông việt kiều, người đã đền ơn hậu hĩ và cũng chính là người nó và em nó vừa chấp nhận gọi bằng cha nuôị…ông đã làm giấy tờ cho hai chị em nó qua Canada du học….nó nghĩ ra đi sẽ giúp cho cả nó và Duy quên được nhau ” xa mặt cách lòng đó mà….!! ra đi, Châu sẽ tìm được tình cảm nơi Duỵ…như vậy coi như nó đã trả được ơn của Châụ…còn Duỵ…có lẽ chỉ chờ đến kiếp sau nó mới có thể trả….nó đã dấu diếm rất kĩ không cho Châu và Duy biết cho đến lúc nó ra đị..Ngày maị…tất cả rồi sẽ theo nó đi vào quên lãng khi máy bay cất cánh….nó chợt nhớ tới bài thơ mắt biếc của tác giả Phù du viết về đôi tình nhân khi họ chia tay nhaụ….

Mắt biếc năm xưa nay đâu ?
Đôi mắt của em
Xa mất rồị..
Xa mãi mãị..
Kìa vạn trùng khơi
Kìa ngàn ngàn dặm
Em ra đi có thấy quạnh hiu không ?
Hay chỉ mình tôi thương nhớ âm thầm
một đôi mắt long lanh diễm tuyệt…..
Kìa!! máy bay cất cánh
vẫy chào nhau mắt biếc long lanh
từng giọt lệ khẽ khàng chảy quanh
giọt nước mắt thay lời từ biệt….

nó thương Duy quá….chỉ mong sao Duy sẽ dễ dàng quên nó chứ đừng giống như nhân vật trong bài thợ…nó thưng cho thân phận mình, một đứa con côị..
Nếu một mai tôi đi
có ai buồn không nhỉ
có ai khóc biệt li ?
có ai sầu tri kỉ
nó biết là sẽ có nhưng không dám nói rạ…đêm nay là đêm cuối cùng, nó ngồi bên trang giấy để viết cho Duy mà nước mắt nhạt nhòạ..Duy ơị..chắc Duy sẽ ghét và hận Khánh lắm…..hãy hiểu cho Khánh….làm sao K’ có thể cướp đi tình yêu của một người bạn gái đã hết lòng yêu thương và giúp đỡ nó trong suốt những tháng ngày vất vả khổ cực…kể cả lúc nó trong cơn thập tử nhứt sinh ? kể từ khi nó vô tình đọc được nhựt kí của Châu, nó đã thầm rủa nó là một kẻ ích kỉ, vô lương tâm …..đối với Duy nó chẳng bao giờ xứng…nghèo như nó, thấp hèn như nó thì đâu có quyền đứng ngang hàng với Duỵ…chỉ tổ chuốc khổ vào thân thôị…chắc gì gia đình Duy chấp nhận nó….xung quanh Duy còn có biết bao cô gái khá giả xếp hàng…..thì nó là cái thá gì….bây giờ Duy nông nỗi yêu nó nhưng liệu sau này Duy có chấp nhận được cái cảnh cha mẹ không chấp nhận không ? lúc đó tình yêu của Duy có còn đủ mạnh để bảo vệ cho nó hay lại vì cha mẹ mà hững hờ…thôi thì nó ra đi là vẹn toàn đôi bề….không lỗi với Châu và sẽ không đau khổ sau nàỵ..dù rằng con tim nó bây giờ đang vụn vỡ

Bất ngờ mùa phượng vĩ

Chủ nhật, 17 thang hai, 2013

Phương Nghi ngồi nhìn mông lung ra cửa sổ ngắm cảnh hai bên đường . Tài xế nói sắp tới Ban mê thuột rồi, ròng rã cả mười mấy tiếng trên xe đò, Phương Nghi chỉ mong mau chóng cho tới nơi thôi !! Không biết ngoại có ra đón Nghi không ? Nghi nghe nói từ bến xe đò thành phố mà vô khu rừng già, chỗ của ngoại thì không có xe gì cả ngoại trừ phương tiện là xe máy hay xe đạp!! con đường đất đỏ quá nhỏ chưa kể mưa nắng lầy lội thì làm sao mà mấy tài xế xe lam dám mạo hiểm vô ?
Cuối cùng thì cũng tới, đang lang thang đi kiếm ngoại Nghi bổng bật cười vì thấy một anh chàng đeo cái bảng ” Tui đón cô xí xọn ” . Anh ta cao lớn vạm vỡ, đầu tóc hớt húi cua, nước da sạm nắng, gương mặt hiền lành chân chất trên tay lại cầm một chùm phượng vĩ đỏ rực như muốn tặng cho cái cô xí xọn nào đó …Tăng người ta mà lại gọi người ta là xí xọn, chắc là anh ta hết muốn sống rồi!! Phượng Nghi cứ lỏn lẻn, tủm tỉm cười …. mọi người đã đi hết rồi, chỉ còn lại anh và Nghi, ngoại đâu Nghi chẳng thấy nên cũng lo lắng . Nghi cười mãi làm anh ta nhột hay sao ấy nên anh ta mon men lại hỏi :
- Cô cười tui hả ? bộ tui dị lắm sao ?
- Ừa, dị lắm, anh đợi người yêu hả ?
- Yêu gì đâu ? nếu đợi người yêu tôi đâu có viết cái bảng này ? cô ta là cháu ngoại của bà chủ tui, bả đau nên nhờ tui đi đón
Nghi chột dạ
- Thế cô ấy tên gì ? bộ cổ xí xọn lắm hả ?
- Tui đâu có biết cổ xí xọn hay không chứ ? cổ tên này nè, Phượng Nghi đó.
Nghi thót mình, ” không lẽ anh ta không biết chữ ? ai chơi trò tai quái như vầy ? thiệt tình.”
- Vậy là anh đón tui rồi đó vì tôi là Phượng Nghi
- Sao nãy giờ cô không lên tiếng ? cứ cười tui hoài, bây giờ đi về được chưa cô ?
Suốt quãng đường dài 5 cây số trên chiếc xe máy cọc cạch của ông ngoại tôi, chúng tôi trò chuyện thoải mái như quen biết từ lâu lắm. Thì ra anh là sự kết hợp giữa người kinh và người thượng, ba mẹ anh qua đời vào năm anh chỉ được 6 tuổi tròn trong một ngôi trường học của thôn Thành công xã Hoà hiệp, tỉnh Dak lak . Cha anh là người thượng, còn mẹ anh là cô giáo người kinh tình nguyện lên buôn để dạy cái chữ cho trẻ em thượng . Cha mẹ anh gặp nhau rồi thương yêu nhau nên mới có anh . Cái năm ấy trong rừng già dọc theo Buôn mê thuật thông qua miệt Đà lạt có một toán quân Fulro dấy lên cướp bóc của cải của người dân trong những vùng hẻo lánh . Cha mẹ anh được một căn hộ nhỏ ở trường học và cũng là người ở lại giữ trường trong suốt thời gian hè và rồi họ đã là nạn nhân chết thê thảm khi không có gì để bọn chúng lấy đi ngoài chút ít gạo sắn. Anh thoát chết nhờ chạy rong ruổi dưới nương bắp với lũ trẻ trong thôn .Nghe câu chuyện thảm thiết của gia đình anh mà Nghi xót xa lòng . Đâu phải mùa hè của tất cả trẻ em, học sinh, sinh viên đều cũng được vui vẻ hồn nhiên ? Đối với anh, những mùa hè đã qua quả thật là một kỉ niệm nhọc nhằn . Mười bảy tuổi, anh vẫn cứ đi làm mướn, cái chữ không biết để cho thằng nhóc trong xóm đã nghịch ngợm chơi xỏ anh . Anh mê học để muốn viết được cái tên mình ” Voòng Minh Hải” mà cũng bị cái thằng ranh mãnh ấy dạy viết tầm bậy là ” Voòng cù lần ” .
- Cô thấy tui viết tên tui có đẹp không ?
- Đẹp lắm!!
Nghi đã dối anh !!! Biết làm sao khi mà Nghi không thể khơi lại nỗi buồn mù chữ và bản tính thật thà như lá của anh vậy.
Vậy là mùa hè của Nghi lại có việc mà làm chớ không rỗi hơi chạy rong chơi như dự tính. Nghi dạy anh học chữ, ngoại nghe thế cũng vui. “tốt bụng như vậy là nên con ạ, tội nghiệp nó không cha mẹ, không có được cơ hội đủ ăn chứ nói gì đến học cái chữ, số phần làm mướn, làm thuê, không biết đến bao giờ mới ngóc đầu lên nổi mà tạo dựng gia đình ?”. Nghi nghe rồi ngậm ngùi…

OO

- cô Nghi ơi, đi câu cá không ? hôm nay nước lũ tràn về, suối chắc chắn có nhiều cá lắm
- vậy hả anh, đi liền đi, Nghi thích câu cá lắm
anh dẫn Nghi đi vòng vèo con suối, qua cả đoạn thác ông Bính để xuống tuốt khu ông Đậu mới dừng lại. Đoạn suối này êm đềm, thơ mộng, chim véo von hót rất vui tai. Hai bên bờ suối lại mọc rậm rịt những bụi lá dương xỉ cùng các bông hoa rừng rất lạ. Nhìn thấy hoa và lá thì Nghi lại nghĩ ngay đến một bình hoa tươi tắn, lả lướt rồi. Cũng chẳng hiểu sao Nghi rất yêu hoa và rất thích cắm hoa, Nghi còn mê làm thơ, viết văn nhảm nhí mà bè bạn thường ghẹo Nghi là nhà thơ lảng…xẹt !! Các môn thuộc về nghệ thuật thì Nghi rất có tâm hồn nhưng chẳng chuyên nhất định môn nào cả ? Mỗi thứ có một chút đam mê và chỉ vậy thôi. Nghi rất rõ ràng trong việc chọn nghề nghiệp và sở thích thành ra Nghi theo ngành y, đó là bộ môn mà Nghi học khá và có ý tưởng sẽ trở thành một bác sĩ nội nhi để chữa bịnh cho trẻ em.
Bản tánh Nghi đa cảm, rất dễ động lòng trước những hoàn cảnh thương tâm của các trẻ nhỏ. Bây giờ, trước hoàn cảnh mù chữ của anh, Nghi chạnh lòng.
- Cô Nghi, cá cắn câu rồi kìa, giựt lên đi chứ…cô mơ mộng gì vậy?
Nghi giựt bắn mình….” a, cá cắn câu thiệt rồi ” con cá rô khá to quẫy đuôi khiến Nghi thích chí reo vang….”Nghi câu được cá rồi anh Vòng ơi !!”. Con cá rô mở hàng thật may mắn, Nghi liên tiếp dựt dây câu và chẳng mấy chốc anh với Nghi đã câu được một giỏ cá. Hôm nay nhứt định phải nói ngoại nấu canh cải cá rô nè, rồi cả món cá rô kho tộ nữa…chao, nghĩ đến thôi mà đã chảy nước miếng rồi. Nghi mải câu cá, quay sang thì anh Vòng đi đâu mất, Nghi dáo giác rồi gọi lớn
- anh Vòng ơi…
Tiếng gọi của Nghi âm vang trong khu rừng vắng vẻ…rồi thì dáng anh Vòng hớt hải chạy đến. Tren tay anh lủng lẳng một nhánh đầy trái xoài mút, tay kia thì một túi bắp. Nghị tròn mắt ” ở đâu ra vậy anh ?”. Anh mỉm cười “tui chạy ra rẫy hái ít trái bắp rồi tiện tay hái mấy trái xoài mút cho cô Nghi ăn chơi. Để tui đốt lửa nướng bắp nghen !”
Trời ơi, còn gì thú vị bằng khi ở giữa rừng có một lò lửa rồi bắp nướng. Kiểu nướng của anh rất đơn giản. Anh cứ bỏ nguyên trái bắp ở dưới rồi đốt lửa phía trên, chỉ mười lăm phút thôi, lôi trái bắp ra, tức vỏ cháy bên ngoài, nó lại bóc khói như trái bắp hấp vậy. Ngọt và thơm làm sao! Nghi làm một lèo ba trái. Anh trợn mắt nhìn rồi khục khặc cười.

OoO

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, ba tháng hè nơi vùng núi Ban Mê này thật đã đem đến cho Nghi bao nhiêu là niềm vui ấm áp, kỉ niệm êm đềm, nhẹ nhàng bên cạnh anh. Anh đã biết đọc chữ khá trôi chảy. Phải nói là anh rất kiên nhẫn, chịu khó và hiếu học nên ba tháng liên tục anh đã miệt mài ngày đêm. Nghi còn nhớ khi anh hiểu được thằng bé hàng xóm chơi xỏ anh, anh bẽn lẽn, xấu hổ hỏi Nghi ” tui cù lần thiệt phải không cô Nghi ? già từng tuổi này mà để cho thằng nhóc nó gạt”
Nghi cười hiền hòa. Nghi sẽ nhớ về anh nhiều lắm khi phải chia tay để về lại thành phố. Nghi hỏi anh ” anh sẽ viết thư cho Nghi chứ?” anh hồ hởi ” tui học chữ là cốt để viết thư cho cô Nghi mà, tui sẽ kể cho cô Nghi nghe về những chuyện ở đây để năm sau, cô Nghi còn nhớ nơi này mà về nghỉ hè chứ ”
Dĩ nhiên là Nghi sẽ về, nhất định về vì nơi đây, bất ngờ mùa phượng đỏ, Nghi đã quen được một anh chàng rất hiền lành, rất thật thà chất phác và…trong ánh mắt anh, Nghi nhận ra…anh rất là thương Nghi….

Một mảnh đời thường

Thứ năm, 18 tháng mười, 2012

Muời sáu tuổi, chuyện yêu đương đến với một thằng con trai như nó thì quả là quá sớm nhưng mà thực sự là như vậy. Nó chẳng đẹp trai hào hoa gì ? Sanh ra và lớn lên trong một gia đình hết sức khắt khe, là anh cả trong bảy anh em sàng sàng năm một . Mẹ nó nghèo khổ lắm nên đành phải đưa gia đình nó từ Đà lạt về sống trong căn hẻm 69 khu Hàng Xanh Thị Nghè, cái con hẻm mà chỉ toàn thành phần phức tạp cư trú. Dân anh chị, móc túi, ma cô đĩ điếm, bợm nhậu ….hình như không thiếu một thành phần nào trong xã hội thì hỏi làm sao mà mẹ nó không khắt khe với anh em nó trong việc giáo dục con cái ? Cha mẹ nào mà chẳng thương con ? nhưng có lẽ vì mẹ nó ít học, vì cha nó cũng tối ngày sáng say chiều xỉn nên mẹ nó chỉ biết khắt khe với anh em nó bằng những trận đòn roi mỗi khi đứa con nào của bà phạm lỗi!! Khổ nỗi, thằng em phạm lỗi thì thằng anh cũng bị đòn!! nó lại là con trai đầu lòng nên hai cái mông của nó dẫu có độn mười cái quần tà lỏn khi bị đòn thì vẫn cứ hằn những lằn roi mây đến nỗi lâu ngày cũng thành chai!! Cứ cái roi này gãy thì ngay tức khắc, mẹ nó lại có một cây roi mới thay thế ….nó đã không ngừng lén mẹ bẻ gãy biết bao nhiêu cây roi mây và chổi lông gà rồi nhưng mà chẳng thay đổi được gì ? Con trai ở cái tuổi 13, 14 như mấy anh em nó thì làm sao mà chịu chấp nhận khoanh tay bó gối ngồi nhà khi mà môi trường xung quanh ở lớp học cũng như cái xóm nghèo nàn này lại có biết bao nhiêu trò vui thú cho lứa tuổi của nó ? (more…)

Thứ tư, 20 tháng sáu, 2012

Tôi đưa con đi hòn rơm tấm biển, luc về, tôi nói tài xé chở vô Phương Lâm thăm Đức mẹ Tapao. Đường lên núi quanh co va để lên được tới đỉnh núi nhìn được Đuc Mẹ thì cũng tràn ai khoai củ. Tôi leo lên đến nơi thì mồ hôi mẹ , mồ hôi con tuôn dòng. Nhưng mà gặp được Đức mẹ thì thật toại nguyện. Tôi. Khấn cùng người những điều tôi khấn với cha Diệp
Người có ban hay ko thì tôi cũng ko bườn và lo lâng’
Bây giờ thi chân va đầu gối tôi mỏi nhừ , cai lưng đau kinh khung?. Ngán.

láng giềng gần

Thứ bảy, 28 tháng giêng, 2012

Ngày nào cũng vậy, tôi bổng chốc thấy ghiền được rình hai ông bà hàng xóm mới của tôi gây lộn . À, nói đúng ra tôi mới là người hàng xóm mới của họ . Từ ngày tôi quit job dọn về tiểu bang North Carolina này ở, tôi bổng dưng thay đổi hẳn tính tình, chị tôi bảo tôi bớt tửng hơn, làm việc ra hồn hơn (thì sơn nhà sơn cửa cho bả đương nhiên bả khoái tỉ rồi ) . (more…)

Hoan ca mùa hồng ân 2011

Thứ tư, 28 tháng chạp, 2011

Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người lòng ngay
Chúa giáng trần vui lắm thay
Tấu kèn hòa nhạc, mê say muôn người
Đêm nay con Chúa ra đời
Thiên Thần vang hát khắp trời hòa ca
Vinh danh Thiên Chúa cao sang
Bình an dưới thế mọi đàng phúc ân (more…)

Hoa nắng

Thứ tư, 15 tháng chạp, 2010

Bắt đền anh anh nhé
Hái hoa nắng cho em
Dẫu rừng cao núi thẳm
Dẫu biển chẳng dịu êm

Một nhành hoa anh hái
Là thuốc chữa hiểm nghèo
Là đem về sự sống
Cho cô bé mè nheo

Bắt đền anh hái nữa
Hái suốt cả cuộc đời
Hoa nắng vàng rực rỡ
Như công chúa hồng môi

Thương anh quá đi thôi
Ngày đội mưa đội nắng
Quyết chẳng nuốt sai lời
Hái em chùm hoa nắng …

Vương lững thững bước đi trong cái nắng bỗng trở nên gay gắt của mùa hè mà miệng vẫn lẩm nhẩm bài thơ Hoa nắng ngày xưa, tay lại ngắt từng cánh hoa Mimosa vàng rực tung lên trời . Sau lưng anh, tiếng cười khanh khách của cô công chúa nhỏ ngày xưa vẫn vang lên nắc nẻ với đám bạn (more…)

Về với mẹ

Thứ ba, 17 tháng mười một, 2009

Cũng như mọi năm, ngày thánh mẫu được tổ chức nơi dòng Đồng Công được ấn định vào đầu tháng tám để mời gọi tất cả những người Ki tô hữu tìm về với Mẹ, xum vầy như một đại gia đình để chia xẻ cùng Mẹ những vui, buồn trong cuộc sống, để cầu nguyện hướng về tôn nhan chúa hầu chuẩn bị cho riêng mỗi cá nhân một hành trình, một con đường êm ả hạnh phúc cho đời sau . Về với mẹ, năm nay có nhiều gian truân cũng như ngàn ngàn những giọt nước mắt . (more…)

Bóng râm cuộc đời

Thứ ba, 6 tháng mười, 2009

Tháng tám, có gì đặc biệt không nhỉ ? Tháng tám chuẩn bị cho một năm học mới lại bắt đầu, tháng tám, thời tiết có lẽ là lúc nóng nhất của mùa hè, và tháng tám cũng là tháng hành hương của cộng đồng tôn giáo việt nam tại Missouri . (more…)

Bài viết cho cuối năm

Thứ ba, 6 tháng mười, 2009

Đêm nay là đêm giao thừa, chỉ còn vài giờ đồng hồ nữa là qua một năm mới. Tôi nhìn ra ngoài trời đang đổ tuyết mà chạnh lòng. Đây đã là năm thứ hai tôi đón giao thừa trong bệnh viện. Năm ngoái tôi vào bệnh viện đón giao thừa là vì mẹ tôi ốm thập tử nhất sinh, năm nay tôi đón giao thừa nơi đây là vì bản thân tôi mang lại căn bệnh của mẹ mà nằm tại chỗ này
Nếu như còn mẹ, tôi biết mẹ sẽ ngồi nơi đây mà chăm sóc, lo lắng cho tôi như thuở xưa. (more…)