Những bài của tháng mười, 2006

Rởm đời

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006


- bà chằn, bà thấy hai ông Cổ Thụ Và Về Chiều bên web Người Tình, ông nào ngon cơm hơn?

- Chẳng có ông nào cả, cứ lên net thả Lung tung kiểu đó thì lấy gì mà biết nấu cơm mà bảo rằng so sánh ai ngon cơm. (more…)

Mơ ước của anh nhà quê

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006


Sáng sớm, anh lặn lội thức dậy khi mà trời còn tù mờ hơi sương, con gà chưa kịp gáy (ủa mà ở Mẽo thì làm gì có gà gáy ?) . Anh véo mạnh vào cạnh sườn của mình . Chà, không phải là mơ đâu ? mà là thật đấy!! Anh đang ở Mỹ chứ không phải ở cái miền chắt cà đao ?
Nhảy tót xuống giường, chu choa cái giường của mẽo cũng êm ấm biết là bao …anh rờ rẫm rồi tiếc nuốị..thôi, nhất định phải dậy vì hôm nay là ngày quan trọng mà ! Ngày xuống thành phố đó….lại ủa ?? đâu còn ở miệt dưới đâu nhỉ ? là ngày đĩnh đạc đi nhận việc ! Mèn ui, cứ lộn tiệm kiểu này thì làm sao đổi mới tư duy làm người thành phố đây không biết ? lại lộn tiệm nữa… là công dân Mẽo, không phải người thành phố!! (more…)

Bánh chưng ngày tết

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

Năm nào cũng vậy, gia đình tôi chẳng thể bỏ đi cái thói quen, tục lệ gói bánh chưng cho ngày tết. Có lẽ vì ba me tôi người bắc nên bà khó mà quên được chiếc bánh chưng xanh . Vào những năm tám mươi, gia đình tôi nghèo lắm, nhưng dù vậy, chị tôi cũng cố tìm mọi cách đong nếp, mua đỗ cùng thịt về cho mẹ gói bánh vì nếu không có môt ngày gói bánh cho tết, mẹ tôi sẽ buồn lắm mà chúng tôi, không ai muốn nhìn mẹ buồn cả  (more…)

Sóng biển ơi giữ hộ tình tôi

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

Dù nắng có cháy, dù cho mưa không rơi, lá cây, vẫn xanh hoài. Ở mãi chốn ấy, dù cho em yêu ai ? với anh, vẫn thế thôị… Và gió vẫn hát, một ngày thu trong xanh, ánh mắt nào ? giờ xa mãi Dẫu ánh nắng không còn lấp lánh, dẫu vẫn biết tình đầu đơn côi, dẫu tiếng sóng không còn xô nữa, anh vẫn yêu em Dẫu vẫn biết không còn tiếc nuối, dẫu vẫn biết tình xưa đã chết, dẫu biết thế mà anh vẫn hát, những bài ca xưa… (more…)

giấc mơ hoang

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

Đêm qua em nằm mơ
Thấy chúng mình họa thơ
lời thơ sao ngọt quá
tình thơ êm như mơ

Trong mơ em đóng vai
công chúa chốn thiên thai
anh, khách thơ ghé đến
để tim em xẻ hai

một nửa dành cho anh
một nửa còn nguyên trinh
họa dòng thơ anh nói
đẹp đôi tình chúng mình

Tỉnh dậy, chỉ mơ hoang
nơi đây chẳng thiên đàng
chao ơi sao mà tiếc
giấc mơ quá vội vàng

Cảm ơn mẹ

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

Nó chỉ là một cục thịt bầy nhầy đỏ hon hỏn nằm trong phòng kính. Nó ra đời trong một ca mổ mà mẹ nó, nó cũng chưa biết sống chết ra sao? Người ta bảo vì nó mà mẹ nó ráng gượng , ráng giữ nó trong bụng cho tới 27 tuần lễ để lá phổi của nó có thể phập phồng trọn vẹn hơn một chút và đến khi nó cảm thấy nghẹt thở thì người ta quyết định lôi nó ra để cứu lấy mẹ nó !! Nó là một quái thai…..Thật ra, không trưởng thành được trong lòng mẹ không phải là lỗi của nó, chỉ tại lỗi ở những chemical mà ngươi đời đã bắt mẹ nó phải tiếp xúc, phải làm việc hàng ngày để rồi mang chứng bịnh blood clot khiến cho nhau của nó bị quấn chặt, cản trở không để chất dinh dưỡng đi vào cái bọc amniotic có chứa nó trong bụng mẹ….nó sống thoi thóp và không thể trưởng thành ! Đã 27 tuần mà nó chỉ nặng có hơn nửa lb. Mẹ nó chỉ vì muốn giữ nó mà không dám phá thai ngay từ đầu, cứ ráng nuôi dưỡng, duy trì cho tới hôm nay lên bàn mổ. Và rồi, như có phép lạ, nó vẫn thoi thóp thở dù rằng ai nhìn nó cũng ghê sợ…..Người ta bỏ nó vào phòng kính và tạo mọi điều kiện như thể nó vẫn còn nằm trong bụng mẹ, khác là nó được bơm chất dinh dưỡng đầy đủ hơn…. (more…)

Lời cho con

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006


Con nay đã cao gần ngang vai mẹ
Vẫn mè nheo sáng thức dậy “mẹ ơi”
Bế con đi con vẫn bé quá trời
Con muốn mẹ chải đầu cho con nhé

Này , hư quá….lớn rồi đâu còn bé ?
Năm tuổi rồi , làm người lớn đi con
Hãy yêu thương chứ đừng lắm dỗi hờn
Hãy tự lập để mai này vững chãi

Mẹ không thể chiều chuộng con được mãi
Đánh con đau để con hiểu một điều
Đừng chỉ đòi , chỉ muốn, chỉ mè nheo
Mà phải biết hy sinh nhiều con nhé

Hãy biết cho chứ đừng nên chỉ nhận
Hãy thẳng lưng chớ đừng tập cúi luồn
Hãy vị tha, rộng lượng và bao dung
Làm người lớn đừng mãi hoài là bé

Điều ước của nó

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

 Tặng con gái Uyên Vy của mẹ

 

Ở lớp chồi, nó nổi tiếng là con bé dữ dằn và nghịch ngợm, dù mẹ đặt cho nó cái tên rất nhu mì :  Uyên Vy. Nó thường nghĩ ra nhiều trò chơi táo bạo hơn cả con trai nên thường xuyên bị phạt. Sáng nay trên đường đi học, nó lượm được hai quả trứng bé tí xíu….nghe người lớn bảo : rồi trứng sẽ nở ra chim con mang đến những điều ước kì diệu. Hai quả trứng này bé quá nên nó tin không phải là trứng gà, mà nếu là chim thì cũng vô lý lắm !! nó đâu có hiểu tại sao con chim lớn như thế mà lại có thể nằm trong lòng một quả trứng bé xìu xiu như thế này !!? Nó lẩm bẩm ” chắc là trứng thần !! nếu thật là vậy, nó sẽ có điều ước….mà ước gì nhỉ? trong đầu nó rối rắm….nó ước cũng có cha để thằng Tí không chửi nó là con hoang, nó ước mẹ nó sẽ trúng số để khỏi gánh chè đi hết đầu đường xó chợ, nhưng mà nó cũng ước có một con búp bê xinh xắn để làm bạn….ô….nhưng mà….nó cũng muốn ước cho cái Anh cạnh nhà nó đừng có thút thít mỗi ngày bên cạnh hồ nước vì những trận đòn của dì ghẻ….
Vào lớp, nó lén dấu hai quả trứng vào túi áo lạnh để cô giáo khỏi thấy và la rầy. Nó bổng ngoan như thiên thần, giờ chơi không chạy ra leo trèo nghịch ngợm, giờ ăn, nó ăn qua loa rồi chạy về lớp ngồi canh giữ chiếc áo lạnh. Giờ ngủ, nó trân trọng đặt cái áo lạnh sát bên để giữ gìn, nâng niu…
Đến giờ thức giấc, nó hớn hở thò tay vào túi áo để kiểm tra hai cái trứng với tâm trạng vừa phập phồng vừa hạnh phúc, nó đã biết nó phải ước gì rồi…” nó sẽ ước cho mẹ trúng số và cho cái Anh hết bị đòn !! nó ngẫm nghĩ , không có cha cũng không sao vì nó còn có mẹ và có cái Anh làm bạn, chứ nó không muốn mẹ nó cực khổ, và càng không muốn nhìn thấy những lằn roi ở cùng khắp tay chân ca’i Anh !!
Vậy mà….hichichic….hai cái trứng lại bẹp dí, nhầy nhụa khi nó thọt tay vào…..Nó tự vỗ trán và tát vào má mình những cái thật đau, miệng lẩm bẩm với chính mình….” thật hư quá !!” với những giọt lệ nhạt nhòa…..
 

Dì Bảy

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

Tôi không biết dì tên gì vì khi tôi đến mướn nhà của dì để buôn bán thuốc tây lậu thì tôi chỉ biết dì la thứ bảy, trong một gia đình của tiệm cầm đồ người tàu giàu có ở khu chợ Biên Hoà. Lúc tôi đến thì dì đã 48 tuổi, dì chẳng được cao, lùn lắm nên tôi thường khoác vai chọc ghẹo dì như bạn bè dù tôi chỉ đáng tuổi con của dì. Dì có nuớc da loang lổ đồi
mồi và gương mặt đã trổ nhiều vùng trắng bạch luôn!! tôi thì đen như Mai liên nên vẫn thầm ước ao
- Dì bảy ơi, dì đổi cho con nước da của dì đi, con đui then quá nên hổng có ai thèm theo hết!! ” (more…)

Dòng sông tuổi nhỏ

Chủ nhật, 29 tháng mười, 2006

Tuổi thơ của em
Là những chuỗi ngày bên dòng Đồng Nai thơ mộng
Qua bảy nhịp cầu ghềnh
Là chiếc Cù Lao nuôi em khôn lớn
Xanh um màu hoa lá
Ở nơi đây mầm sống sinh sôi
Cỏ cây đâm lộc nẩy chồi
Và tình người luôn luôn rộng mở
Ngày gia đình dọn về đây,
Em nhiều bỡ ngỡ
Ba chèo chiếc thuyền con trên nước
Rất đỗi chông chênh …..
Là trẻ con, em rất dễ quên
Thành phố cũ ….
Để hòa nhập với đời sống mới
Mẹ dạy em bài thơ Quê hương rất vội
Nhưng em vẫn thuộc nằm lòng
“Quê hương là con đò nhỏ,
Êm đềm khua nước ven sông ”
Phải !!!
Tuổi thơ của em,
Gắn liền với dòng sông tuổi nhỏ
Với con đò, với nón lá mẹ đứng che nghiêng
Với mái chèo, ba đứng trước mũi thuyền
Và với em,
Cười …..
Nhìn ba me hạnh phúc ……