Những bài của tháng chạp, 2006

Cô bé tí hon

Chủ nhật, 31 tháng chạp, 2006

Truyện cổ tích thần kì

cô bé tí hon

cuối năm tính sổ nợ trần

Chủ nhật, 31 tháng chạp, 2006

Sáng nay thức giấc:
giựt mình
nhìn lên quyển lịch hết năm mất rồi !
một năm với những nổi trôi
Thời gian như một con thoi quay đều
Soi gương tóc bạc đã nhiều
chạnh lòng thầm nhủ : về chiều rồi đây
mấy mươi năm ,
lắm đắng cay
nhẩm đi, tính lại :
bao ngày bình yên ?
được bao nhiêu lúc hồn nhiên?
bao nhiêu ngày phải tìm quên- nhọc nhằn ?
cuối năm tính sổ nợ trần
được gì ở những tranh giành hơn,
thua
Vui-người bán
khổ-mình mua
mặn, nồng…
gian, dối
cay, chua….đã từng
cuối năm nghe xót vô cùng
rồi mai đời sẽ mênh mông biển nào ?????

Ngọc Quạ

Thứ bảy, 30 tháng chạp, 2006

Câu chuyện cổ tích về loài vật. Mẹ đọc cho Vy và Lễ nghe nè !

bấm để nghe

Buồn ơi, chào mi

Thứ bảy, 30 tháng chạp, 2006

bấm để nghe

Buồn ơi ta xin chào mi
Khi người yêu ta đã bỏ ta đi
Buồn ơi ta xin chào mi
Khi tình yêu chấp cánh bay đi

Buồn ơi ta đang lẻ loi
Buồn hỡi ta đang đơn côi
Buồn ơi hãy đến với ta
Để quên chuyện tình xót xa

Nếu trên đường tình ta lẻ loi một mình
Thì trên đường đời ta có mi buồn ơi!…
Buồn ơi thế nhân là thế
Sao người yêu vẫn mãi say mê

Buồn ơi yêu đương là thế
Sao tình ta mãi mãi đam mê
Người yêu cho ta niềm đau
Buồn hỡi cho ta quên mau
Buồn ơi hãy đến với ta
Để quên chuyện tình xót xa

Trò chuyện với mẹ

Thứ hai, 25 tháng chạp, 2006

Mẹ ơi,
Có lẽ mẹ biết con đang nói dối mẹ, và cả chính mẹ cũng đang tự lừa dối mình, lừa dối chúng con. Hơn ai hết, mẹ là người hiểu rõ còn vài ngày nữa thì mẹ vĩnh viễn ra đi. Bác sĩ nói mẹ không hiểu tiếng anh nhưng con tin mẹ nghiệm ra khi mà mẹ thấy các con của mẹ đã hội tụ đông đủ quanh phòng. Cứ hết đứa này tới đứa nọ túc trực bên mẹ, cùng đọc kinh, trò chuyện và bóp chân cho mẹ. Đối diện sự thật đau lòng quá nên không ai dám? Em của con không biết rõ về y học nên nó cứ đinh ninh cuộc sống của mẹ rồi sẽ gặp phép lạ , mẹ sẽ qua được, nó đâu có hiểu rằng mẹ đã hết phương cứu chữa. Mổ là biện pháp mạo hiểm nhưng bác sĩ nói mẹ không có tới nửa phần trăm hy vọng, vả lại họ đã hết máu cho mẹ rồi. Chúng con đề nghị donate máu thì BS nói :”kéo dài thời gian chỉ là hành xác mẹ thôi bởi lẽ họ không có chút hy vọng nào cả ?”
Mẹ vẫn tỉnh táo lắm, vẫn bảo rằng sao con không chịu trang điểm cho xinh xắn, tươi tắn? cứ để cái mặt xanh xao, tái mét sẽ không đẹp”. Thằng Thịnh cố làm cho mẹ vui rằng “chị T cần chi trang điểm, chị ấy đẹp sẵn rồi “. Mẹ đã sẵng giọng la nó rằng ” Đẹp lắm mới khổ thân ! con T nó ngu ngốc còn biết cái gì nữa, nó chẳng cần tiền, cũng không cần mã nên mới vớ cái thằng có một đời vợ và hai đứa con , cái con vợ cũ của thằng K sửa soạn đủ thứ, hết cắt mắt, sửa mũi rồi phấn son, đâu có màng tới hai đứa con, chỉ có con T ngu ngốc lo làm lụng để mà nuôi con cho tụi nó” Con nghe mà ứa nước mắt. Con trách mình đã làm mẹ nóng giận trong những ngày giờ cuối, con ôm lấy mẹ, dỗ dành mẹ và nói dối mẹ rằng con có để ngân khoản riêng để lo cho Vy và Lễ. Mẹ mỉm cười
- phải đấy con, mày quá dại dôt rồi, bây giờ khôn lên môt chút con ạ…
Nhà thương đã hết máu cho mẹ từ trưa hôm qua trong khi mẹ vẫn ra máu nhiều quá, con nhìn con số ECG của mẹ mà buồn, nó drop kinh khủng quá. Anh con bảo con lo đi đặt mộ bia và đất cho mẹ. Bác sĩ nói nhiều lắm là ba ngày nữa…. mẹ con vẫn tỉnh, cứ đòi con phải cho mẹ ăn vì mẹ đói lắm nhưng con không da’m trái ý BS, con vẫn luôn hy vọng có phép lạ cứu mẹ của con. Trang nó khóc sưng mắt nên cả nhà không cho nó vào nhìn mẹ, có lẽ chỉ có con là bình tĩnh, là không rơi nước mắt, là còn nở nụ cười để an ủi mẹ, để trấn an nỗi sợ hãi trước tử thần của mẹ. Cả mẹ cũng vậy, mẹ cũng cười với con, mẹ bảo con cho mẹ coi hình Vy, mẹ mắng yêu rằng “tiên sư bố con bé đội cái vỏ bưởi ranh quá “. Mẹ thì thầm với con rằng hãy cố gắng thay đổi K, hãy lo cho hai đứa cháu của mẹ và lo cho em gái con, rồi cuối cùng mẹ thì thầm rằng con chớ mà đi bước nữa, hãy chấp nhận cái số mệnh…
mẹ ơi ….. tay con run quá, con không type nổi nữa, thôi để hôm khác con chuyện trò mẹ nhé !! Mẹ hãy ngủ đi mẹ !!

Tình khúc chiều mưa

Thứ hai, 25 tháng chạp, 2006

bấm để nghe

Tình chết . . . không đợi chờ !
Tình xa . . . ai nào ngờ !
Tình đã . . . phai nhạt màu . . . còn đâu ?!

Tình trót . . . trao về người
Thì dẫu . . . lỡ làng rồi
Người hỡi . . . xin trọn đời . . . lẻ loi !

Chiều mưa ngày nào . . . sánh bước bên nhau
Tin yêu rạt rào . . . mộng ước mai sau
Cho ân tình đầu . . . mãi mãi dài lâu
Cho duyên tình đầu đừng có thương đau !

Chiều nay một mình . . . chiếc bóng đơn côi
Mưa rơi giọt buồn . . . giá buốt tim tôi
Mưa rơi lạnh lùng . . . xóa dấu chân xưa
Tin yêu bây giờ . . . trả lại người xưa

Chuyện đọc “Trí khôn của ta đây”

Thứ hai, 25 tháng chạp, 2006

Lễ ơi, con chỉ cầm bấm vào chữ Bấm để nghe là khỏi méc công mẹ đọc rồi hihihi

bấm để nghe

Độc Hành

Thứ hai, 25 tháng chạp, 2006

Tặng một linh hồn đơn độc

Miên biết về lai lịch ông qua những lời tỏ bày của cha trong nhà thờ khi ông qua đời . Trước đó, Miên lại quen ông qua đứa con gái bé nhỏ của mình, con bé đáng yêu quá nên có bao người trầm trồ khen ngợi, nựng nịu, ẳm bồng, trong đó có ông . Ông còn bắt Miên chú ý về ông bởi vì ông có một bàn tay bị cụt mà sau này qua cha, Miên biết là do tai nạn lao động, còn một điều nữa khiến Miên đặc biệt chú ý về ông là bởi ông có gương mặt hơi khó tính, giống như gương mặt của ông gác trường Ngô Quyền ngày xưa lúc Miên còn ở highschool . (more…)

Tôi ơi

Thứ hai, 25 tháng chạp, 2006

những Giọt Sương Đêm Đã Đóng Băng Trên Phiến Lá
khi Nắng Rọi Lên Lấp Lánh Tựa Những Hạt Kim Cương
những Bông Hoa Cúc Trắng,tím, Vàng Trông Xinh Xinh Lạ
thu Về Rôi, Mùa Của Thơ Ca, Mùa Của Đôi Tim Vướng Bận Yêu Đương

buổi Sáng Mùa Thu Lạnh Hơn Thường Lệ
khoác Áo Thật Dầy Mà Vẫn Nghe Lạnh Buốt Thịt Da
ai Đó Cợt Đùa ” Đi Hai Mình Sẽ Nghe Lòng Ấm ”
tôi Mỉm Cười Mà Nghe Xót Xa….

ai Bảo Đời Sống Tôi Không Đôi, Không Cặp?
chỉ Là Vô Tình Đôi, Cặp Song Song
nên Những Bước Chân Đi Mãi Mà Không Gặp
một Giao Điểm Mà Tôi Ơi Đã Khắc Khoải Chờ Mong

ủ Li Cà Phê Trong Tay, Tôi Co Ro Trong Chiếc Xe Đồ Sộ
nhìn Con Đường Dài Mà Ngán Ngẩm Một Ngày
tám Tiếng Làm Việc Chao Ôi….boring Đến Sợ !!
tôi Chợt Thèm Li Rượu Để Cuồng Quay

đọc Email Anh Với Những Lời Nhắn Nhủ
từng Dòng, Từng Câu, Từng Chữ Đều Chan Chứa Yêu Thương
tôi Vẫn Ngu Ngơ…trái Tim Tôi Dường Như Vẫn Ngủ
không Biết Bao Giờ, Tôi Tự Hỏi, Mi Mới Thức Dậy Để Yêu Đương?

tôi Gọi “tôi Ơi”
thức Dậy Đi Thôi….
ngoài Kia Nắng Đã
lên Cao Lắm Rồi…
tôi Gọi “tôi Ơi”
hãy Nở Môi Cười
ngoài Kia Anh Đợi
tặng Tôi Nửa Đời…..

Trả anh

Thứ hai, 25 tháng chạp, 2006

Anh muốn trả những tin yêu ngày cũ
Thì đây anh, em trao trả là xong
Đôi ta vốn có duyên mà vô phận
giữ làm chi, trái đắng để đau lòng

Bước anh đi từ nay không vướng bận
Đừng trách đời mau đổi trắng thay đen
tình là thế, đã không còn vương vấn
trả cho nhau để khỏi phải luỵ phiền

từ nay nhé, tạm biệt anh, vĩnh viễn
Trong không gian, đôi ta quả song song
Tình như thể đã là hàm nghịch biến
tìm chẳng ra quỹ tích, chớ chạnh lòng

em đường em, sẽ đi về vô cực
anh đường anh, gặp giao điểm cùng ai
có đôi lúc trong không gian tiềm thức
kỷ niệm xưa như ẩn số……mệt nhoài…..