Những bài của tháng giêng, 2007

Và cũng qua đi….

Chủ nhật, 28 tháng giêng, 2007

Và cũng qua đi những tháng ngày của quá khứ. Những lỗi lầm, nhầm lẫn của hôm qua. Và cũng qua đi những dịu êm ta nhận được, trong giọt lệ rơi nghe mặn vị đậm đà.
Ta gom lại những buồn vui, đau khổ. Những hình hài gợi nhớ chuyện đã qua, đem cất hết vào chiếc rương nho nhỏ, thả trôi sông , thầm nhủ ” phôi pha”.
Ai trên đời chẳng một lần vấp ngã ? hạnh phúc nào lại chẳng phải bắt đầu, từ những giọt lệ bao hàm hai trái nghịch. Khóc vì buồn và cũng khóc vì hạnh phúc có nhau
Thời gian, cứ ngỡ như sẽ đổi thay, hòan thiện. Như con người đến với nhau bằng chữ “ân, tình”. Nếu thời gian có bào mòn tuổi trẻ, để chữ tình mờ nhạt song chữ ân, ta phải nhớ đễ giữ gìn nhau.
Và cũng qua đi những vệt đau hạnh phúc. Thuở mới tìm đến nhau với hời hợt, lẫn, nhầm. Cái na ná của tình yêu thì trăm nghìn hiện hữu , chỉ một phút nhẹ lòng ta lẫn lộn bốc nhầm cái nửa của ai kia.
Và cũng qua đi, cái giá phải trả, hơn nửa đời người cho chữ tình một thóang. Và cũng qua đi, chữ ân, người chưa được học hỏi bao giờ ? Tự thuở bé cho đến khi tóc ngả màu, dường như chưa bao giờ đánh vần tròn chữ nghĩa. Chữ nghĩa, tình không duyên phận nên chẳng thể đứng chung nhau
Và cũng qua đi những ngày, tháng cùng năm
Như mặt trời chiều tàn, mơi rồi lại mọc
Như ông trời hết mưa, lại nắng
Như luật luân hồi sinh tử của kiếp người……

những đổi thay bắt đầu từ vệt đau

Thứ bảy, 27 tháng giêng, 2007

Buổi sớm mai thức dậy, nhìn thấy những biến đổi đang hình thành, đang bắt đầu, trái tim như có ai xát muối, dấy lên những chua xót, quặn đau….Thục biết, nỗi đau sẽ kinh khủng lắm trong thời gian đầu như ngày xưa đã từng xảy ra nhưng mà Thục tin, nỗi đau rồi sẽ được liều thuốc thời gian xoa dịu.
Trong đời sống, có ai mà không từng bước qua niềm đau ? có hạnh phúc nào không bắt đầu từ mất mát, đau khổ …cảnh của mình dẫu có tệ nhưng có khi người khác còn thảm hơn nhiều. Có người đau, viết ra được cho lòng nhẹ nhàng, có kẻ đau mà cứ luôn phải mỉm cười để che dâ’u , còn Thục….chẳng là gì…
Đổ vỡ nào cũng mất mát. Thục cũng là kẻ có lỗi cho dù cái lỗi đó chỉ là nhầm, lẫn “cái na ná của tình yêu thì có đến trăm nghìn” cho nên sự nhầm lẫn tất yếu đã xảy ra. Mong sao, cả anh, cả Thục đều quên đi được quá khứ để đứng dậy đi tiếp chặng đường còn lại của riêng mình. Chặng đường đó dẫu vui, hay buồn, dẫu cô đơn hay hạnh phúc thì Thục tin, tâm của mỗi đứa vẫn tìm được sự thanh thản chứ không như xưa, luôn đày đọa nhau….

Buổi sớm mai thức dậy

Thứ bảy, 27 tháng giêng, 2007

Buổi sớm mai thức dậy
nghe sóng vỗ ru bờ
mênh mang như lời nhạc
dịu dàng như ý thơ

buổi sớm mai thức dậy
long lanh giọt sương đêm
nỗi đau xưa động đậy
quặn thắt ở vùng tim

buổi sớm mai thức dậy
nghe mưa đổ hiên ngòai
gần nhau, gần nhau lắm
mà sao tình phôi phai

……Buổi sớm mai thức dậy
tinh khôi dòng tâm tư
lau khô những giọt lệ
quá khứ, thôi, giã từ……

Nhầm lẫn

Thứ sáu, 26 tháng giêng, 2007

Giữa đêm,
chợt nghe tiếng còi tàu vọng lại
Tiếng mưa rơi giọt vắn,
….giọt dài….
Tiếng gió hú trong không gian tĩnh lặng
Tiếng lá rơi rất nhẹ giữa thu phai
Vẳng tiếng hát trong màn hình : rất khẽ
Đọng rất sâu, lời nhạc chạm …
…ngăn tim
Để khoé mi đong đầy
….giọt lệ
Em khóc cho em duyên phận lắm muộn phiền
Bởi anh lẫn lộn giữa hoa hồng và cúc dại
Hời hợt đem về không chăm sóc, điểm tô
Hoa tàn úa,
và rồi….
hoa chết rũ
rơi vãi dưới chân bình những chớm nụ ….
….bơ vơ
Bởi anh hào phóng vung tình không đúng chỗ
Tình trước không thành
bình thản…
phát tình sau
em ngu ngơ nên nhầm lẫn - nhận
rồi hôm nay tim hằn những :
,….vệt đau

Mưa đông

Chủ nhật, 21 tháng giêng, 2007

Suốt ngày nay, nhiệt độ bên ngoài khoảng 35F . Bầu trời u ám và lất phất những hạt mưa đông , những hạt mưa gặp lạnh đậu trên những cành cây, ngọn cỏ rồi tại thành những hạt nhũ thạch lóng lánh thật là đẹp. Trong nhà tôi không có heat nên tôi thắp tất cả các đèn cầy trong nhà có được lên để sưởi ấm. Những ngọn đèn cầy lung linh rọi qua khung cửa kính càng làm nổi bật tia lóng lánh của những hạt mưa. Mưa đông đẹp mà buồn quá, hay tại lòng tôi đang buồn nên thấy mưa buồn. Ấy gọi cho tôi để gởi cho tôi những nụ cười, để chia xẻ và động viên tôi hãy lau khô đi những giọt nước mắt để đứng dậy đi tiếp chặng đường cuối. Có ai ở trên đời này mà không có những đau khổ, những niềm riêng ? có ai chẳng từng trải qua lầm lỡ, thất vọng ? nên những lầm lỡ của tôi, đau khổ của tôi nào có đáng gì nhỉ ? Những lời nói cay nghiệt ấy nào có đáng gì, Ấy hỏi tôi tại sao phải giữ những điều ấy ở trong lòng để tự hành hạ mình? hãy vui với hiện tại, ngày nào thức dậy còn hơi thở thì ngày ấy ta còn tạo được niềm vui và hạnh phúc cho chính bản thân ta. Ấy bảo tôi sẽ sống thọ 90 tuổi. Tôi biết Ấy khôi hài an ủi tôi, động viên tôi đừng nghĩ đến sự chết, đừng nghĩ tới con bịnh, đừng nghĩ đến những lời nói nhục mạ của người khác. Hãy ngẩng đầu lên, đừng hạ mình nhận lỗi vì em chẳng có lỗi gì cả. Hãy tự hào về cuộc sống của mình và những thành quả mình đạt được . Chỉ có những người thua kém và không biết tự tin nên mới tìm cách khẳng định mình bằng những hành động thấp hèn.
Tôi lại đưa tay hấng những giọt mưa đông…lạnh buốt thịt , da nhưng lại cảm nhận từ nơi trái tim tỏa ra một luồng hơi ấm. Đời này, tôi còn có những niềm vui, nụ cười chia xẻ từ anh, từ Ấy, từ nhỏ, từ chằn , từ chị và từ bạn. Những nụ cười đã thắp lên trong tim tôi luồng hơi ấm để xua tan đi những giọt mưa lạnh lẽo của mùa đông …..

Thứ ba, 16 tháng giêng, 2007

Năm mới hy vọng mọi chuyện sẽ đổi mới. Bạn đã an ủi tôi như vậy. Và tôi, tôi cũng mong như thế. Quẩn quanh bên tôi còn có rất nhiều mảnh đời đau khổ hơn, nhiêu khê hơn…tại sao tôi lại chùng lòng với mảnh đời của mình ? Mảnh của ngày hôm qua hãy xếp lại và cho dù chỉ còn một ngày để sống thì chúng ta cũng phải sống hết lòng cho một ngày được trọn vẹn. Vâng, tôi sẽ cố gắng positive thinking dù tôi thật hận chính bản thân nhu nhược yếu đuối của tôi. Chính tôi đã đánh mất cuộc đời của mình và bây giờ tôi lại nhu nhược rơi nước mắt mỗi khi nhìn thấy con tôi lập lại những thói quen không tốt. Hôm qua, tôi ấm ức đến phát khóc khi phát hiện ra nó dối tôi ba ngày không làm homeworks. Lỗi tại tôi đã tin tưởng con nên khi hỏi nó hăng hái trả lời “con làm xong rồi”, tôi đã tin và không check lại bài vở của nó để hôm nay, cô giáo nó gởi note về, một cái list homework dài thòng phải nộp. Tôi khóc và nó khoanh tay xin lỗi, nó chăm chỉ làm hết những thiếu nợ assignment với cô giáo ngọai trừ excel vì thằng bé đã đánh mất rồi. Tôi lại bị thằng bè làm mềm lòng bằng những lời hứa. Bài học về trách nhiệm mà tôi dạy nó mỗi ngày, tôi biết nó rồi cũng sẽ quên….
Tôi cũng không biết làm sao để dạy cho con tôi biết bổn phận, trách nhiệm của nó và tôi thiệt mệt mỏi …..
cũng may, tôi còn được nụ cười ấm lòng khi thấy con tôi khá thông minh. Lúc nó chăm chỉ tập trung học, chỉ lóang một thóang , là nó làm xong một xấp bài chớ không như mỗi ngày, nó cà kê đến cả ba bốn tiếng vẫn không xong một tờ excel.
Ngày rồi cũng qua…tôi cầu xin cho chính tâm của tôi được bình an (more…)

Chợt đọc được bài thơ hay

Chủ nhật, 14 tháng giêng, 2007

Buổi sáng thức dậy, ông mặt trời còn đang say ngủ, sương mù còn dày đặc, những hạt sương đọng trên các ngọn cỏ còn e ấp, không lóng lánh …có lẽ vì chưa có tia nắng mặt trời ? Miên khẽ đặt con xuống nệm, đắp mền cho nó rồi lẻn vào nhà tắm làm vệ sinh . Khoắc chiếc áo có tay vào, Miên xuống bếp pha môt li cà phê Star buck, nhẹ nhàng bước ra sân cỏ. Phải chi Miên biết hút thuốc thì mới đúng điệu, nhâm nhi cà phê, phì phà khói thuốc rồi gởi tâm tư theo làn khói lãng bãng trôi… (more…)

Tiếng đêm

Chủ nhật, 14 tháng giêng, 2007

có người cho rằng-đêm - là khỏang không gian thinh lặng. Phải, đêm thật bình yên khi giấc ngủ an lành lặng lẽ qua đi. Đêm sẽ chẳng có chut xôn xao với những ai tất bật, mệt nhòai sau một ngày làm việc, và đêm, sẽ thanh thản trôi không đọng lại bất cứ âm thanh gì.
Dưng , giữa giấc, bạn chợt giựt mình thức dậy, và thế là đêm trở khác-lạ thường ! đêm bổng có tiếng từ xa xôi vọng lại. Theo tâm tư, bạn sẽ nghe được tiếng đêm . Quanh quẩn trong giấc ngủ là tiếng thở dài của nỗi lo đang đến, gần gũi hơn là tiếng đập thổn thức của con tìm đang bị dày vò trong nỗi cô đơn. Và tiếng gió rất nhẹ thôi, ghé ngang bên khung cửa sổ. Đêm, chợt nhiên có tiếng - thật tuyệt vời.
Đêm, có tiếng bước chân gõ trên đường : rất nhẹ, người bước đi, dường như rất đỗi cô đơn, bóng hắt dài, dưới ngọn đèn đường vàng võ, mái tóc xỏa bay như dấu đi đôi mắt đẫm lệ : buồn
Theo tiếng gió, đêm thét lên tiếng còi xe cấp cứu . Nhà cạnh bên ầm ã tiếng trẻ con khóc la. Rồi người đàn bà nằm bất động trên cáng thương ,trả lại đời những muộn phiền bất tận. Có phải không ? Ra đi là hết rồi…….
Đêm có tiếng, đôi khi là oan nghiệt.Ta chợt mong Đêm ngắn lại vĩnh hằng. Đời sống này vốn chỉ là cõi tạm , nên tình yêu rồi cũng chỉ phù du….

Giọt Sương và Chiếc Lá

Thứ bảy, 6 tháng giêng, 2007

Có một giọt sương đêm
Vô tình rơi trên lá
Lá nhắm mắt, dịu êm
Nghe lòng thương thương quá

Lá màu xanh hy vọng
Giọt sương màu long lanh
Lá mở vòng tay rộng
Ôm giọt sương trong lành

Rồi lá đưa lên môi
Hôn giọt sương, rất nhẹ
Ai biết giữa đất trời
Hai trái tim run khẽ

Giọt sương thấm vào lá
Làm sắc lá thêm tươi
Cả hai, dễ thương quá
Tô điểm cho cuộc đời

Lá nào ngại ngày mai
Mùa thu về, lá chết
Bởi trong mảnh hình hài
Có giọt sương tinh khiết

Em cũng muốn như thế
Một lần, làm sương đêm
Rơi vào đời anh nhé
Rồi thấm dần trong tim

Bữa ăn của ba mẹ con mình

Thứ sáu, 5 tháng giêng, 2007