Những bài của thang hai, 2007

Thứ Ba

Thứ tư, 28 thang hai, 2007

Ngày….tháng….năm

Chuyện đã cũ,
người dũ áo ra đi
Tôi ngồi lại
với niềm đau hạnh phúc

Nho Vy_Tháng 12 , 2003

Thứ hai, 26 thang hai, 2007

Vy yêu thương của mẹ
Hôm nay con bị u đầu một cục thâý thương quá ! Chỉ mơí có ba tháng tuổi thôi mà té rồi, cũng tại mẹ đem con đi gởi babysit mà không chiụ nghỉ làm chăm con, gởi người ta đâu có kĩ lưỡng, cẩn thận mà trách người ta thì không đành. Người ta cũng lỡ tay mà thôị, đâu có ai muốn chứ phải không con? nhưng nhìn cái đầu con mẹ có thể hình dung ra con đã khóc hêt’ nước mắt làm tim mẹ cũng thắt lạị Mẹ chỉ có hai đứa con mà mẹ cũng không nuôi nổi, phải đi làm gởi các con, mẹ thật là buồn. Thôi thì ráng vài tháng xem người ta có lay off mẹ hay không , hy vọng họ off thì mẹ ở nhà ăn tiền thât’ nghiệp mà giữ con lớn lớn chut’ rồi mơí đi làm (more…)

Thư gởi không địa chỉ

Thứ hai, 26 thang hai, 2007

Anh,
Đêm qua dưng không anh lại cho cái ví dụ kì cục quá. Nếu như có thể làm lại từ đầu, nếu như em vẫn là cánh hoa chưa có chủ, và anh vẫn còn của riêng anh, mình lại ở chung một thành phố, em có yêu anh không ?” (more…)

Cái vòng luẩn quẩn

Thứ hai, 26 thang hai, 2007

Sáng nay mưa tầm tã, mưa mù mịt cả đất trờii, người ta nghĩ gì về mưa nhỉ? có bao nhiêu ngườii thích ngắm những sợi mưa giống như tôi? Con đường buổi sáng mù sương, ai cũng tay xách tay che, riêng tôi đầu trần đi trong màn mưa bụi mà cảm thấy thanh thản và vui vẻ lắm ! (more…)

Bắt đền anh

Thứ hai, 26 thang hai, 2007

Bắt đền anh
đánh thức trái tim em thức dậy
để vết thương xưa
rỉ máu…
buốt,
đau
Bắt đền anh
tô hồng môi em thắm
gợi yêu thương
trăn trở,
nghĩ về nhau
Đêm chợt dài
dỗi hờn bao giọt nhớ
thổn thức lòng
trống vắng phút yêu đương
Bắt đền anh
khơi chi tình đã lỡ
để đêm nay
em thấm đẫm giọt - buồn!

chủ nhật thứ nhì trong năm

Chủ nhật, 25 thang hai, 2007

Sáng chủ nhật, mưa tầm tã, nghĩ đến cái basement ngập nước, tôi ngao ngán….
Thôi kệ, dẹp những ngao ngán qua một bên, nghĩ đến những điều ấm lòng cho bớt lạnh lẽo. Để xem, tối hum qua, tôi talk với nhỏ chick vui quá chừng, hai chị em cứ hi hí cười khi nhớ về những kỉ niệm cũ. Cảm ơn nhỏ cho tôi một buổi tối vui. Khuya, tôi lại talk với chị Tê để được nghe chị mắng yêu tôi đủ điều. Cảm ơn chị cho tôi cảm giác tôi bé nhỏ để được chị yêu thương la rầy. Tôi lại có meo của người bạn lớn, đọc cái meo dài thòng lòng, tôi biết anh rất xúc động khi viết những vui buồn của anh để chia xẻ cùng tôi. Lòng tôi ấm áp khi nhận ra được những tấm chân tình . Và tôi hiểu, tôi không cô đơn lầm lũi bước trong những chặng đường còn lại, tôi có người thân, có bạn bè nâng đỡ, chia xẻ và không phải chỉ có mảnh đời của riêng tôi là kém may mắn? Trong dòng chảy của cuộc sống, còn rất nhiều những mảnh đời cô quạnh, hẩm hiu vậy nên, tôi không thấy buồn nữa. Tôi thấy ấm lòng với những gì chúa an bài cho tôi và tôi nhớ bạn cùng H thường nói với tôi “chúa sẽ không để tôi phải gánh những điều ngòai tầm tay và khả năng của tôi, chúa sẽ không bắt tôi chịu những điều tôi không thể chịu nổi”.
Sáng nay, tôi lại có những phút thư giãn khi bác Hạnh Ngộ dông dài chọc phá. Chat với bác, tôi thấy mình trẻ trung, yêu đời hơn vì những dí dỏm, bông đùa. Tôi soi gương, trang điểm cho mình , cho con để chuẩn bị đi lễ và…tôi chợt nhận ra…tôi đâu có xấu lắm đâu , còn xinh lắm chứ đâu như cái tên Cội thông Già

tương tư

Chủ nhật, 25 thang hai, 2007

Tương tư

Ngươi ta thì tương tư một bóng hồng, một tà áo, một mái tóc bay bay hay hai con mắt hạt huyền như đã có bao câu thơ ca tụng

Hôm qua nhặt được nụ cười
Tôi đem về dấu nhớ người đánh rơi

Hoặc như

giữa ồn ào dạ vũ
tôi bắt gặp nụ cười
hai hạt huyền lóng lánh
cho tôi một đời vui…”
(more…)

chào mi : thằng buồn

Chủ nhật, 25 thang hai, 2007

Hôm nay chả biêt tại sao chị lại dậy muộn, có lẽ mâý ngày mât ngủ liên tiếp vì mộng mị và có lẽ nhờ viên thuốc ngủ nên chị đã ngủ mê mệt gần bảy giờ liền . Thức dậy, chị vào làm vệ sinh và kinh ngạc vì ra máu nhiều như vậy, chị sợ và khóc .
Ngồi thừ người môt lúc , thằng bé gọi khiến chị choàng tỉnh, nó lấm lét nhìn chị vì tưởng chị khóc bởi hôm qua chị rầy nó ham chơi không ham học, nó lí nhí biết lỗi rằng “mẹ ơi con để quên home work trong trường, con xin lỗi mẹ …” chị chưa la câu nào mà nó đã đỏ hoe con mắt . (more…)

có những người đàn ông như thế

Chủ nhật, 25 thang hai, 2007

Nhỏ chưa kịp vào nhà đã thấy bóng chị ẩn hiện bên hông nhà, lui cui tay cuốc, tay xúc như thể dân lao động chính tông ! Nhìn chị làm việc ngòai vườn như một người đàn ông, tôi cứ hòai nghi rằng với bàn tay này, hàng ngày chị vẫn nâng những chai lọ, pipet, filter, ống nghiệm, syringe nhỏ xíu xiu trong phòng lab …Hồi chị mới vào hãng, tôi hay khen chị có bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn với những ngón tay thuôn dài mà người ta hay gọi là bàn tay cầm viết . Thế mà càng quen chị lâu , tôi càng nhìn thấy những điều rất khác ở chị . Cũng bàn tay ngòi viết này, chị đã từng cầm búa đóng vách basement, chị cũng leo thang lên nóc nhà để vá những chỗ dột, chị cũng quét sơn , rồi đóng giàn trồng bầu bí, cuốc đất trồng rau, chui dưới gầm xe để thay nhớt, cưa cây, cắt cỏ làm landscape, quét lá và bây giờ thì… (more…)

Một thoáng thôi

Chủ nhật, 25 thang hai, 2007

Buổi sáng Noel, Miên thức dậy, bên ngòai trời còn âm u lắm, những hạt wet snow đổ xuống rồi xe cộ chạy lên trông chẳng đẹp tí nào ? không như hôm trước, mưa đọng thành những thạch nhũ đẹp như tranh cổ tích
Miên ngồi vào máy, đọc email với những lời chúc mừng của những người bạn đã tình cờ gặp nhau . Ấm lòng….
có một pm thật vui, đã khiến M cười nắc nẻ, hồn nhiên như thuở còn đi học
Chiếc áo màu vàng là cả một chuỗi dài kỉ niệm của tuổi thơ
Miên yêu màu vàng từ thuở còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Bạn bè cười Miên chọn cái màu thất bại sẽ chẳng bao giờ đỗ Đại học …Miên mặc kệ, cứ thích màu vàng! có lẽ cái kỉ niệm màu vàng ấy đến với Miên chỉ môt thóang và rất vô duyên ! Vô duyên như câu chuyện của Miên và anh, quen nhau, tình huynh nghĩa muôi….đã chẳng nhận ra nhau, chẳng cảm được phía sau cái tình anh em ấy đã thấp thóang môt thứ tình yêu lãng mạn thời con gái
Anh đã không biết để đến khi xa nhau mới nhận ra nhau
Mười năm mới nhận biết nhau
Tình trông như đã mà đâu có thành…hì hì, anh cười hồn nhiên khi đề nghị làm lại từ đầu
dễ dàng vậy sao ?
hai mươi năm gặp lại…ngỡ ngàng quá! anh trách móc rằng đợi quá lâu ?
có hứa hẹn gì đâu mà phải đợi?
anh lại có thêm môt người khác . Đừng nói với Miên rằng lại lỡ môt lần nữa nghe anh ! Miên mong anh hạnh phúc .
Anh cho Miên xem tấm ảnh người đàn bà đang là vợ thứ hai của anh….Miên tròn mắt “lạy chúa….nàng có nét giống Miên quá nhất là đôi mắt và cái miệng ” Miên cười hóm hỉnh
Không biết ba Miên có con riêng không nhỉ ?
Đôi mắt anh đục nước trong nụ cười hóm hỉnh của Miên, anh lại trách
Miên chẳng thay đổi, luôn mang nụ cười ẩn dấu những niềm đau…vẫn với màu vàng mà anh thích. Miên không qua được anh đâu ? tại sao lại từ chối anh khi mà anh biết em vẫn còn yêu anh nhiều lắm ?
Anh sai rồi . Tình yêu chỉ đẹp ở môt lúc nào đó và Miên muốn giữ cái đẹp ấy mãi mãi
nhận lời anh làm lại sau khi cả hai đã đổ vỡ, liệu có còn đẹp hay không ?
Sáng nay, có người nhắc lại màu áo vàng, M nghe bâng khuâng….kỉ niệm lại ùa về…nhưng Miên chỉ nhớ môt môt chút thôi, cuộc sống thực tại này không cho phép M mộng mơ nhiều . Thời gian không dừng lại và lòng người rồi cũng sẽ thay đổi . Như Miên vậy! kỉ niệm chỉ còn là môt thóang ……