Những bài của tháng ba, 2007

Ngày…

Thứ tư, 28 tháng ba, 2007

Gần tới ngày đi, tôi lại muốn bệnh. Cổ họng tôi chớm đau, mệt mỏi rũ người . Hôm qua, tôi chỉ đi làm có nửa ngày. Mệt quá chừng nên đành để dành thuốc boss đưa . Bà chỉ cầ HCTZ ra hôm nay vì extra shipping nên tôi ráng lo cho xong , chớ prednisone thì chờ đó . Bà cũng thấy tôi mệt mỏi nên bảo “dónt worry about that”. (more…)

hành trình của dòng nghĩ

Thứ ba, 27 tháng ba, 2007

con bé cứ sụt sịt hòai, hết ho rồi sổ mũi. Đêm, nó chẳng cho tôi ngủ, cứ nằm trên tay tôi thiu thiu . Cứ mỗi khi tôi nghĩ nó ngủ say, đặt nó xuống thì nó lại ọ oẹ, lại ho…vậy là phải ôm tiếp và cứ thế tôi không có giấc ngủ trọn vẹn, cứ chập chờn . Rồi mới 4 giờ sáng là nó dậy luôn . Cánh tay và bả vai tôi tê cứng vì nó gối đầu, buồn ngủ ghê gớm, dường như bốn đêm rồi tôi chả ngủ được bao nhiêu mà cũng may, đi làm vẫn cầm cự được. (more…)

Dưng nhớ, dưng quên

Thứ hai, 26 tháng ba, 2007

Bắt đền anh khiến người ta dậy trễ
Muộn lễ rồi chúa phạt đó biết không ?
Mai mốt đây nhỡ bị vào hỏa ngục
bắt đền anh cùng xuống mới tọai lòng

mà dưng,
lạ….
mình là gì anh nhỉ ?
Bạn bè thôi hay kẻ lạ người rong ?
Anh cứ bảo đôi mình là tri kỉ
Ngại làm chi với hai chữ nhớ mong

chia cho anh những buồn vui đời thực
xẻ cho em những trăn trở, lụy phiền
Dòng đời cứ xoay vần, rồi bật chợt
Có một ngày mình dưng,
….nhớ,
dưng,
…quên….

cơn mưa hạ

Chủ nhật, 25 tháng ba, 2007

bấm để nghe

::: Trúc Hồ :::
Lời: Trầm Tử Thiêng

Cơn Mưa Hạ

Từng hạt mưa nhẹ như tiếng đàn
Tình gọi tình, vòng tay quá ngỡ ngàng
Làn môi hôn rét căm trong đêm
Tình như thoáng đưa ta vào vòng ái ân

Nhạc gọi mưa hay mưa trút xuống đời
Thành giòng lệ, thành đêm bão tố về
Rồi từ đó cũng nghe trong em
Lòng đổi mới, cơn mưa hạ về giữa đêm

Lòng em đó rét mướt như muôn tiếng tơ
Tình yêu hỡi, mãi mãi mong gì đón chờ
Dù những đêm buồn đơn vắng
Nhớ khôn nguôi chuyện đêm nay
Cơn mưa hạ về bấp bênh

Tình mong manh vừa tan lúc cuối ngày
Đời mong manh sầu đau vẫn lấp đầy
Giờ lặng lẽ bước chân lênh đênh
Đường hò hẹn chốn đi về chợt vắng tanh

Sượng sùng lời tình đắng

Chủ nhật, 25 tháng ba, 2007

chữ tình thường mang vị ngọt
êm êm tê dại đầu môi
Thuở đầu chào mời, tán tỉnh
dập dồn nghẹt trái tim tôi

Có nhau nhanh như tiếng sét
chữ tình ngộp nước, mệt nhòai
yêu nhau ở thời điện tử
Bài thơ, tội, gió cuốn bay

Gần nhau đôi ba ngày tháng
lời tình trở đắng, sượng sùng
Biết nhau càng nhiều, càng ngán
bài thơ xưa, chợt ngượng ngùng

anh đi, tôi về hai lối
Đường tình rẽ nhánh - bấp bênh
anh - vui men say, nhấp cạn
tôi - loay hoay với lụy phiền

Bài thơ gió bay ngày cũ
nay về khi gió sang mùa
Tôi trầm ngâm bên trang vở
lời tình đắng chát, già nua….

Tên em,

Chủ nhật, 25 tháng ba, 2007

Tôi ngồi tô đậm tên - Em
Chữ Tê đứng trước ,
dấu huyền theo sau
Tên em trong sáng - nhiệm màu
Để tôi ngơ ngẩn viết câu thơ tình
Nhớ xưa,
chuyện của chúng mình
Tôi,
em,
gặp gỡ, làm thinh qua đường
Ngỡ rằng, cũng chỉ người dưng
phải đâu duyên nợ giữa đường vương mang ?
có ai ngờ được lỡ làng
Tôi,
Em,
hai đứa : bẽ bàng chữ duyên
gặp nhau tình có còn nguyên?
Hay vì vết cắt mà phiền lụy nhau
Tình trước rồi lại tình sau
Thôi thì xếp lại kiếp sau xum vầy
Tên em tôi viết run tay
nhạt nhòa nét chữ,
quắt quay lời tình …….

Đằng Ấy

Chủ nhật, 25 tháng ba, 2007

Đằng Ấy ,
Sáng nay trễ lễ chín giờ đấy nhá . Chỉ biết đổ tội cho Đằng Ấy và nhỡ mà chúa phạt tôi xuống hỏa ngục thì tôi lôi luôn đằng ấy theo, còn nếu chúa đưa đằng ấy lên thiên đàng thì đằng ấy cho tôi nắm ké cái chân nhe đằng ấy
Ừ, thì tôi biết lỗi của tôi rồi ông kẹ , ông kẹ với bạn sao mờ tâm đầu ý hợp thế không biết ? Hai người có xi nhan với nhau trước hay không mà cùng đòi kí lủng sọ tôi vậy nè ?
Vâng, tôi đã ngộ được rất nhiều điều từ hai người. Đời người ngắn ngủi, chỉ là thóang hư không, ta được sống thì phải vui trọn một ngày ta sống, sống thật trọn vẹn cho một ngày để rồi sớm mai thức dậy, ta hân hoan đón thêm một ngày mới chúa ban cho.
Sáng nay nghe vui vui dù ba đêm liên tiếp tôi chỉ chợp mắt một hai giờ đồng hồ. Cái đầu tôi nhức nhức nhưng tôi uống vào viên thuốc thì êm nhiều. Tôi tự hứa với mình phải sống vui, sống khoẻ, sống hồn nhiên yêu đời để làm trụ cột vững chắc cho các con tôi. Sáng nay cu Lễ thức dậy, việc đầu tiên của nó là chạy lon ton kiếm mẹ và khi nhìn thấy tôi đang đứng rửa chén thì nó vòng tay ngang bụng tôi rồi thủ thỉ “I love you , Mẹ”. Cử chỉ của nó khiến cho tôi nhớ cái sở thích cũng như mơ ước nho nhỏ trong sự cảm nhận về hạnh phúc. Xưa, tôi thường thích cái cảm giác được người đàn ông vòng tay ôm eo tôi khi tôi đứng rửa chén hoặc nấu nướng. Cảm giác đó thật là hạnh phúc, lâng lâng và kì diệu lắm. Bây giờ khi con trai tôi làm điều đó, tôi bất giác cảm nhận vòng ôm của nó cũng mang lại cho tôi cảm giác thật kì diệu . Cũng là hạnh phúc êm đềm. Hạnh phúc đâu nhất thiết phải có sự hiện diện của người đàn ông ? Dường như tôi ngộ ra hai chữ Hạnh phúc không chật hẹp trong tình yêu lứa đôi mà đôi khi, hạnh phúc chỉ đơn giản là những nụ cười giữa đời thường, là tình thân chia xẻ với bạn bè và là tình yêu của con cái dành cho cha mẹ….
Ngày vui…vâng, chủ nhật hôm nay thật vui, thật trong lành…chắc chút nữa yard sale đắt hàng

Cô đơn

Chủ nhật, 25 tháng ba, 2007

bấm để nghe

Cô Đơn

Hạnh phúc như đôi chim uyên, tung bay ngập trời nắng ấm.
Hạnh phúc như sương ban mai, long lanh đậu cành lá thắm.
Tình yêu một thoáng lên ngôi, nhẹ nhàng như áng mây trôi.
Dịu dàng như ánh trăng soi, êm êm thương yêu dâng trong hồn tôi

ĐK:

Nghe như chim trời phiêu lãng, theo mây trời lang thang,
rong chơi cùng năm tháng.
Ôi đêm đêm cùng tiếng hát, cho vơi niềm thương nhớ,
còn gì cho ước mơ.

Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu kỷ niệm xa xưa.
Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu mộng đẹp nên thơ.
Tình yêu đã chết trong tôi, nụ cười đã tắt trên môi.
Chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi cô đơn bơ vơ, tiếng hát lạc loài…

( => ĐK … … … )

Dòng của ngày,

Thứ bảy, 24 tháng ba, 2007

Buổi sáng, bầu trời thật là đẹp ! Ngày cuối tuần muốn nướng thêm một chút nhưng dường như con mắt quen giấc năm giờ thành ra không nướng được. Ủa, mà Mưa đâu có ngủ đêm qua ? Thế là hai đêm thức trắng. Chợt nhớ bài hát đêm trắng ngày xưa. Đêm qua cũng trắng, nhưng mà vui vì có bạn trò chuyện, mình dường như thân tự hồi nào rồi bạn nhỉ ? Bạn biết không, có một điều rất buồn cười khi người ta tưởng chúng mình là tình nhân đấy. Điều này đem đến cho Mưa chút kiêu hãnh thú vị vì ít ra người ta cũng biết bực mình ghen tức khi người ta thấy Mưa có bạn . Người ta ghép cho Mưa cái tội yêu ảo vì hihihi Mưa với bạn chưa bao giờ gặp nhau ? Mà lo gì phải không ? Có duyên, ắt có ngày sẽ gặp huống chi Mưa cảm nhận được Mưa có duyên với bạn lắm . Bạn khen Mưa hiền quá nên thành nhu nhược còn người ta lại rủa Mưa dữ như bà chằn rồi americanize nữa….Buồn cười ha…nhưng mà người ta đúng đó bạn, Mưa dữ lắm, Mưa quạu quọ như đàn ông luôn á ….mai mốt bạn gặp Mưa, bạn thấy ngay hà…
Sáng nay Mưa làm được rất nhiều chuyện và hai vai mỏi nhừ luôn. Anh chị ấy có ghé ngang như đã nói trước và không hiểu sao Mưa có cảm giác bình thản đến lạ . Dĩ nhiên là Mưa có khóc rồi vì tên Mưa là nước mắt cơ mà. Mưa nhớ lời bạn dặn phải cứng rắn nên Mưa đã cắn môi thật chặt để can đảm nói những điều cần nói . Đúng là lớn gan thật đó. Chắc là anh chị ấy sẽ khó chịu lắm và biết đâu chừng không thèm nói giúp cho Mưa ? mà cũng xong, Mưa chả sợ nữa, sáng nay Mưa có nói chuyện với con trai người hàng xóm và Mưa yên tâm lắm, Mưa không lo sợ nữa đâu . Bạn nói đúng, mình chỉ nên lo chuyện của đúng một tuần thôi, lo nhiều quá chóng già Dường như Mưa lây bịnh của bạn rồi “căn bịnh yêu đời “đó
Cảm ơn trời cho ta thêm một ngày sống để yêu đời hơn vào mỗi sáng thức dậy phải không ? Buổi sáng hôm nay chợt nhiên vui, chợt nhiên yêu đời…..

Thứ sáu rồi

Thứ sáu, 23 tháng ba, 2007

Thứ sáu rồi, có gì vui không em ?
hay vẫn chỉ nhạt nhòa nước mắt
Vẫn quay quắt với cuộc tình không thật
Hòai niệm đổi thay , níu với thời gian

Thứ sáu rồi sao cứ mãi miên man ?
Quên hết đi để cùng anh xuống phố
Ngọn đèn đường vẫn hòai con mắt đỏ
tựa như anh thầm chờ đợi tin vui

Thứ sáu rồi, quên nhé những nổi trôi
Những phiền muộn từ hồi quá khứ
Tô son lên, điểm cho mình một nụ
ngạo nhân gian bằng đôi mắt - lúng liếng cười

Thứ sáu rồi - vui đi nhé người ơi……