Những bài của tháng giêng, 2008

Thứ năm, 31 tháng giêng, 2008

Chiều nay đi làm về lòng rầu rĩ râu ria vì lương vẫn chưa lên và bà Sera thì giận tôi cả ngày. Tôi là người boss giao nhiệm vụ tìm reason fail test của bà . Tôi đã đóan thử theo lí thuyết của tôi nhưng tôi không dám trình bày với boss vì tôi biết nếu tôi nói ra, chứng minh được thì bà Sera có nguy cơ bị mất job . Khi boss hỏi tôi làm bao nhiêu là test thì tôi dối rằng tôi tìm không ra nguyên nhân. Bà cũng đành chịu. Bà nói mày tìm không ra thì chắc không ai tìm ra được. . Thế là khóa sổ project với lí do undetermine, unknown. Sáng nay, boss cho bà Sera làm chung thuốc với tôi dù bà chỉ làm blend, còn tôi làm FP. Bà dặn tôi “mày nhắc chừng nó, kẻo không nó fail thì mệt lắm” (more…)

Gởi người hay théc méc

Thứ năm, 31 tháng giêng, 2008

vỏ dưa cũng giống vỏ dừa
đổi thay cũng vậy của thừa nào ngon ?
ta giờ thân chẳng còn son
đâu mơ lồng mới để con thêm buồn
đời người đâu chỉ chữ thương
chữ tình dẫu nặng , yêu thương dẫu nồng
nhưng còn chữ nghĩa với chồng
chữ hiếu với mẹ chữ tòng với cha
bổn phận với các con ta
đời ta đâu chỉ cho ta hở ngườị ?

Thứ tư, 30 tháng giêng, 2008

Quen lệ, boss tôi lại đem đến cho tôi một project là làm thế nào tìm ra reason fail test của bà Sera. Cũng tại tôi hay ăn cơm hớt share cho bà những điều tôi hiểu thành ra bà hay giao cho tôi những vụ investigate và hỏm rày, vụ nào cũng thành công. Đương nhiên là boss khóai, còn các bạn đồng nghiệp, chẳng đứa nào muốn bị tôi moi ra cái lỗi của tụi nó. Cho nên cứ mỗi vụ tôi find out ra thì cái mặt của đứa nào cũng như bánh bao chiều . (more…)

DÒNG THƠ CHO MẸ

Thứ ba, 29 tháng giêng, 2008

Những bài viết nhớ về kỉ niệm cùng mẹ

Hơn năm trăm bài thơ tình con viết
Nhưng chưa bao giờ có một bài cho mẹ dấu yêu
một bài thơ với những dòng bộc bạch tha thiết
mà tự trong tâm, ba mươi lăm năm ròng,
con cố nâng niu….

Một tuần lễ con nằm trên giường bệnh
Mẹ ngồi xe lăn, dẫu chẳng biết gọi phone?
Cũng gắng gượng dò dẫm từng con số
để gọi cho con, xem con có đỡ hơn?

Mẹ bắt anh con phải qua thăm viếng
Thử máu cho con, mang quà bánh đầy tay
Mẹ bắt em con, đường xa, bưng cháo
xoa dầu, nấu nước sông, mới được yên tâm

Tiếng của mẹ thều thào, nhòa trong nước mắt
Tiên sư bố mày, sao đổ bệnh hả con?
sao đến đỗi phải để ra nhiều máu?
và không đến nhà thờ…khiến mẹ lo toan?

Mẹ ơi….con thật là có tội
mấy chục năm nay bắt mẹ phải yêu thương
để lúc này đây, giữa đường đời vô lối
mới hiểu trái tim mẹ thật vô thường

CỘI NGUỒN

Thứ ba, 29 tháng giêng, 2008

Tôi sẽ về thăm lại quê xưa
dòng sông Đồng Nai hiền hoà thơ mộng
nơi hẹn hò xưa mát rượi bóng dừa
mái tóc tung bay trong chiều gió lộng

Tôi sẽ về thăm Ngô Quyền thuở ấy
mười lăm năm rồi tôi bước chân đi
lớp học ngày xưa vẫn còn nguyên vẹn
cửa sổ lúc xưa đã vắng tiếng rúc rích, thầm thì

Tôi sẽ về thăm thư viện hôm nào
mỗi buổi chiều xưa cùng nhau học tập
thỉnh thoảng thẹn thùng khi ai ngó trộm
má đỏ hây hây, để ai xôn xao

Tôi sẽ về thăm bạn cũ, cô thầy
mười lăm năm rồi từ giã thơ ngây
hành trang mang theo, túi cho và nhận
bây giờ trở về tay lại trắng tay ….

Giấc mơ kinh hoàng

Thứ hai, 28 tháng giêng, 2008

Không biết giấc mơ trong khi ngủ có thể thành hiện thực hay không ? nhưng tỉnh dậy thì Thục lo sợ lắm bởi vì cứ nhắm mắt lại là Thục nhìn thấy một cặp nam nữ lăm le và nhà cố tình giết Thục . Người đàn ông đứng canh cửa, còn người đàn bà leo lên ngực Thục ngồi và xiết cổ. Thục đã không thở được, ú ớ la hét và ra sức dùng chân đạp chị ta ra nhưng chị ta nặng quá sức. Khi Thục bừng tình dậy được thì không thấy hai bóng người đâu nữa ? Thục nhủ lòng, đó chỉ là giấc mơ và lại chợp mắt ngủ nhưng nhắm mắt lại thì giâc mơ ấy lại hiện ra. Thật là lạ lùng nhưng không hiểu sao Thục chỉ thấy được vóc dáng và mái tóc người đàn bà. Còn người đàn ông chỉ là cái bóng đen đứng cháng ngay cửa. Không rõ mặt được ai cả ?
Đêm qua, thì giấc mơ khác lại đến. Con gái Thục bị đè, và Thục ra sức cứu con, cuối cùng thì cứu được nó. Hai giấc mơ trong hai đêm liên tục toàn là những nightmare khiến Thục sợ quá, không dám ngủ lại. Thục ngồi dậy đọc kinh rồi thức luôn. Cũng không biết là điềm lành hay điềm dữ nữa ?
Sợ …..

cho người đàn ông của mẹ

Chủ nhật, 27 tháng giêng, 2008

Lễ thương,

Năm nay là năm tuổi của con đó . Đúng một con giáp, con tròn mười hai tuổi. Cứ theo phong tục dân gian thì năm tuổi là năm xui, con sẽ gặp nhiều khó khặn, trắc trở nhưng còn tùy vào các sao chiếu mạng . Con còn nhỏ lắm nên chắc không có sao nào làm ảnh hưởng con trai của mẹ đâu . Dù vậy mẹ vẫn phải chăm con kĩ càng để nhỡ có chuyện gì xảy ra . Mẹ không tin bói tóan nhưng mẹ nhớ năm tuổi của mẹ ngày xưa bị sao thái bạch chiếu mạng nên sạch nhà, sạch cửa . Năm đó mẹ bị bắt thuốc tây sạch sẽ vốn liếng nên đành phải đổi nghề khác (more…)

Bài ru cho mẹ

Thứ bảy, 26 tháng giêng, 2008

Để con hát một bài ca
À ơi ru mẹ phôi pha cuộc đời
ChỪ mẹ an giấc yên vui
Bao nhiêu phiền muộc cuộc đời đã quên
lòng mẹ đã được bình yên
Chúa đang mời gọi mẹ lên thiên đàng
Mẹ đi dể lại ngỡ ngàng
Với bao thương tiếc của đàn con thơ
Nay con hát những lời thơ
mà ngày xưa mẹ ru hời dỗ con
còn trời còn nước còn non
con còn thương mẹ sắt son một đời

Ba vòng

Thứ bảy, 26 tháng giêng, 2008

Anh bảo ba vòng dứt chuyện đời
Ba vòng rũ bỏ được tình tôi
Ba vòng sẽ quên men tình ái
Ba vòng lẩn quẩn của kiếp người

Chẳng thể đâu anh dẫu một vòng
Làm người sao thoát được long đong
Trái tim đâu phải là đá lạnh ?
Mà bảo lãng quên chuyện tơ lòng ?

Men tình có thể nhạt đôi lần
Nhưng rồi sẽ tiếp tục reo ngân
Khi hai tần số cao trúng nhịp
Có chạy cho nhanh cũng vướng chân ….

Tụng niệm tưởng lòng sẽ bình yên
Câu kinh lời kệ ngỡ hết phiền
Không phải đâu anh đừng hoài sức
Bởi mình chẳng phải là thánh nhân

BÓNG MA DĨ VÃNG

Thứ ba, 22 tháng giêng, 2008

Chị bạn gọi cho Thục bảo
- “nhà của mi có cầu thang hướng ra cửa, phong thuỷ không tốt vì luôn có bóng ma dĩ váng ám ảnh nên đời của nhỏ sẽ không tìm được hạnh phúc trọn vẹn đâu ?”. Thục bật cười rồi hỏi

- vậy muốn khắc phục thì phải làm sao ? (more…)