Những bài của thang hai, 2008

cuối đông

Thứ sáu, 29 thang hai, 2008

Cuối tháng hai, trời chợt dưng lạnh lại
Ngỡ cuối đông rồi, sao vẫn buốt thịt da
lạnh về đột ngột nên trái tim yếu đuối
thèm một bờ vai, ấm cúng một mái nhà (more…)

Thứ sáu, 29 thang hai, 2008

Đêm, tôi phải thức giấc hai lần để thay vì máu ra nhiều quá. Chiều nay về phải giặt ra giường và clean nệm . Chưa bao giờ tới kì mà tôi ra máu ồ ạt như vậy, có điều không bị đau lưng như mọi khi ? chỉ thấy chóng mặt thôi . Chú Chi ghé phụ tôi be lại mảnh vường và chỗ làm phân lá. Tôi và chú hì hà hì hục làm cho tới bảy giờ thì trời tối mò nên phải nghỉ . Hôm nay, chú sẽ ghé qua một ngày nữa để chôn cọc, làm lại cái giàn nhỏ cho cứng cáp hơn. Tôi sẽ tháo hết mấy cái lưới cũ ra để dùng lưới mới. Chắc rồi năm nay cũng phải mua thêm một xe đất để trộn phân lá đổ thêm ra vườn cho cây tốt tươi .
Hôm qua, mấy lots thuốc propoxyphene của tôi đã pass đẹp mắt và tôi lại được khen . Boss dụ tôi qua RM để làm luôn nhưng tôi không chịu . Tôi có thể help khi bà cần, vậy thôi . Cuối cùng bà cũng phải chịu.
Chiều hôm qua, hai con tôi chơi trò bày hàng buôn bán. Con bé lanh chanh quá chừng. Tôi cũng tham gia chơi với chúng một chút, nhìn thấy con bé tính tiền, tôi mỉm cười vì thấy lại chính tôi của mấy chục năm qua . Con bé có vẻ thông minh, lanh lợi hơn anh nó nhiều . Cũng mừng, tôi đỡ phải lo lắng cho tương lai của nó hơn là cu Lễ. Tôi tin, nó sẽ học giỏi, khôn lanh hơn thằng anh. Chơi chán, ba mẹ con lên giường khò . Còn một ngày hôm nay nữa thôi là weekend rồi . Mong sẽ được nghỉ ngơi vì qua mấy ngày bị hành, ra máu, tôi thường hay kiệt sức lắm.
thứ bảy thì phải đi chợ mua rau cỏ cho chị Hằng đổ bánh xèo . Tự nhiên thấy nôn nao tới ngày chủ nhật để được qua nhà anh chị Nhân Diệp ăn bánh xèo ghê vậy . Chị Hằng đổ chắc ngon lắm vì cả ca đòan ai cũng khen . Tôi chưa ăn bao giờ nhưng tôi đã thử những món bánh của chị rồi. Ngon lắm lắm .
Anh Quang đã trả nợ tô phở cho tôi rồi…hihihi kì này ráng moi trí nhớ coi có ai còn mắc nợ để đòi ăn ké không há ? chắc là hết rồi…
Tự nhiên nghe lòng vui vui khi nghĩ tới tất cả các anh chị trong ca đòan….hìhi`, nhất là chị Cúc
Bây giờ phải chuẩn bị thức ăn sáng cho hai nhóc rồi đây.

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Hôm nay đi làm về tôi nghe mệt trong người và bức bối khó chịu . Cái đầu thì nặng chình chịch song tôi hiểu lí do vì sao. Cứ tới tháng thì tôi lại đau vài ngày như vậy . Chuyện thường ngày. Có điều hôm nay đau nhưng tôi thấy vui vẻ vì được khen, vì tôi học hỏi được nhiều điều khá thú vị ở raw material , vì Ấy viết mail cho tôi buồn cười quá và vì tôi đọc mấy dòng ông anh viết gởi Ấy. Hihihi anh đâu có biết giữa tôi và Ấy không bao giờ có cái chuyện đi đến tình cảm với nhau. Cả hai chúng tôi đều hiểu rất rõ điều ấy nên khi đọc những dòng anh viết hai chúng tôi đều cười quá chừng .
Anh mà có mong muốn cho cô em gái của anh tìm được một tấm chồng thì anh nên kiếm nơi khác đi anh ạ, chứ Ấy thì đã có nơi đặt cọc rồi, vả lại em gái của anh có phát thệ “không giao tình với đàn ông có một lần li dị. Em gái của anh đã có kinh nghiệm với chuyện này thành thử nó nhất định chịu cái tiếng ế chồng đơn côi chớ không chịu đi bước nữa với người đàn ông đã li dị vợ đâu ? nó sợ bị bỏ rơi một lần nữa lắm …
Nhưng mà, nó thật sự cảm động vì anh đã lo cho nó, đã mong mỏi nó có hạnh phúc, tìm được một nơi để nương tựa tuổi về chiều
Hôm nay, hai đứa đi học về thưa mẹ xong rồi thì dán mắt vào ti vi coi cartoon . Hai đứa chỉ được có 30 phút coi tivi, nên chúng nó tranh thủ lắm. Chúng ngồi ôm nhau ăn cookies chấm sữa trông thật thương. Vy cứ gọi Lễ là daddy khiến lòng tôi xót. Con bé chắc là mong có cha lắm. Tôi đành phải dạy Lễ đóng vai trò người cha cho con bé vui .

Ba mẹ con mình

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

h

Vy ẹo :)

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Vy đứng làm dáng
anh Lễ chụp hình
mái tóc mượt thẳng
Trông Vy thật xinh

d

Gỏi xoài dã chiến

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Một trái xoài xanh
thêm một củ hành
vài con tôm luộc
thành gỏi ngon lành :)

h

thể diện

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Xưa nay, chị sống rất nhiệt tình, không màu mè, khách sáo . Tánh chị ruột để ngoài da, nghĩ sao nói vậy nhưng gần hai năm nay chị đã vì hai chữ thể diện mà chấp nhận cảnh chồng hờ, vợ tạm để giữ mặt mũi cho cha mẹ, cho các con song có đôi khi ngồi một mình trong bóng đêm, chị thấy buồn lắm
Những lần anh có điện thoại , chị luôn luôn chạy trốn vì cứ sợ lỡ anh nói lớn quá và chị phải nghe những lời ngụy tạo hay phô trương của anh thì lại buồn và mặc cảm . Anh bao giờ cũng khoe con anh giỏi là vì nó giống anh, việc thiên hạ chưa nhờ thì anh đã sốt sắng lãnh và làm chăm chỉ để lấy tiếng, anh luôn miệng khen vợ của thằng này hiền, chiều chồng, vợ thằng kia đẹp, chịu chơi …. con người ta bịnh thì anh sốt sắng thăm hỏi góp ý , gọi bác sĩ dùm ….
Chị nhìn bốn đứa con mình rồi cười buồn ” không biết anh đưa tuị nó đi bác sĩ được mấy lần trong mười năm khi chị và anh thành hôn ? chưa một lần anh ngủ với con lúc khỏe mạnh chứ nói gì đến đau ốm ?
Việc nhà sửa chữa thì đầy dẫy mà nếu anh có làm được điều gì thì kể lể hết ngày này qua tháng nọ
Chị bực mình nên không thèm dạy hai đứa con riêng của anh học hành nữa, chỉ ba tháng thôi, chúng rớt lụi đụi hết các môn học vậy mà khi có người hỏi đến, anh vẫn ngoác miệng bảo “hai đứa lớn học khá lắm ” . Không biết anh nói như vậy có phải tại muốn giữ thể diện không ?
Anh đi chơi không hề cho chị biết nơi anh đến để phòng trường hợp có chuyện gì chị gọi . Chị cũng chẳng cần vì chị đã thề, có chết, chị cũng không cần anh thương hại, bố thí sự lo lắng một cách gượng gạo vô tình, hời hợt như thế
Hôm qua chị đưa các con đi shop và bất thình lình bị ra máu , em chị quýnh quáng lo, nó hỏi chị về anh
- ổng ở đâu để em gọi
chị thều thào
- chị đâu có biết ? nhưng không cần gọi đâu ? dìu chị ra xe ngồi nghỉ một chút là tỉnh hà
Chị tập cho trái tim mình, cuộc sống mình độc lập, nghĩa là không cần có anh nhưng khi thấy anh lo lắng cho người khác, chị thấy tủi
sao chị lại vì chữ thể diện mà chấp nhận cảnh chồng hờ vợ tạm như thế này để chôn vùi tuổi xuân của mình nhỉ ?
rồi chị sẽ còn lại gì ở cuối đời ??
trong bóng đêm vẫn là khoảng không, bốn bề vắng lạnh, câu trả lời vẫn chỉ là tiếng côn trùng rỉ rả ngoài hiên nhà ….

nụ cười

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Thầy cô và bè bạn thường âu yếm gọi nó “con bé không bao giờ biết khóc “. Lúc còn trẻ nó quả thật rất ghét khóc nhè, hễ ai mà nhỏ giọt là nó châm chích và nhất định phải chọc cho kẻ đó cười vì với nó ” khóc là hèn lắm, nhục lắm ”
cho nên, càng lớn, nó càng xem thường những nỗi buồn, và hình như nỗi buồn nào đi qua đời nó thì cũng dần dần chai sạn, hay chỉ là cơn gió thoảng mà thôi !! thậm chí khi ngồi tù, khi bị hốt trắng tay, nó vẫn chẳng buồn, vẫn có thể pha trò với chúng bạn rằng ” dân chợ trời mà, thua keo này, bày keo khác ! “. Ngay hôm nó nhận tin bị cấm thi đại học, bị tước học bổng tuyển thẳng vào Đai học vì lý lịch phản quốc, nó vẫn cười trừ , bào chữa rằng ” học lắm, tắm cũng ở truồng ” nghề nào cũng làm ra tiền, có gì mà phải lo !
Hình như nó có khóc một lần, chỉ vài giọt nước mắt ngân ngấn…đấy là lúc nó nghe anh kết nghĩa của nó nhờ nó bưng quả. Chỉ một lần thôi nó biết khóc….khóc cho mối tình đầu đơn phương của mình bị quên lãng….nhưng mà nó tự nhủ ” cho đi thì không phí bao giờ, chỉ có người nhận không biết sử dụng mới lãng phí mà thôi !”
Vậy đó, nó không cảm thấy lãng phí với tình cảm đơn phương ấy nữa…
Bây giờ…đã mười mấy năm qua rồi…nó không bao giờ muốn khóc dù có đôi lúc nó muốn hét thật to, muốn khóc thật lớn cho hả dạ, cho thoả lòng nhưng nó chợt nhớ công dụng hữu ích của nụ cười nên ” nếu mà bạn muốn khóc, thì tại sao lại không nở nụ cười nhỉ?”
Vậy là nó cười….cười hi hi ha ha suốt ngày….
Nếu như Holliwood mời nó đóng phim hài, chắc chắn nó là một tài tử đóng vai cười nhà nghề nhất !!
Nụ cười không bổ ngang, thì cũng bổ ngửa mà phải không? thế thì…tại sao lại phải khóc nhỉ?

những cú phone

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Buổi tối, chị lang thang đi mấy web site tìm đọc thơ văn của mọi người, có những bài viết ngắn ngủi nhưng thật sinh động nhưng có những bài viết dài dòng mà chẳng chặt chẽ, chẳng đầu đuôị Thông thường, những bài như vậy sẽ làm cho chị buồn ngủ và tắt máy nhưng hôm nay, dù biết sáng mai phải đi làm, dù đêm qua chị chả ngủ được bao nhiêu tiếng nhưng đôi mắt chị vẫn cứ trừng trừng, không chịu xụp xuống dùm. Mở Yahoo, chị thấy mấy cái off line chúc Happy new year của những người bạn. Những dòng chữ thân thương làm chị nở nụ cười (more…)

Những bông hồng tình yêu

Thứ tư, 27 thang hai, 2008

Chị đã hơn ba mươi tuổi, xinh xắn, dịu dàng trầm lặng…..mà vẫn chưa lấy chồng !! nhiều bạn bè đồng nghiệp thường chắt lưỡi ghẹo” bao giờ lấy chồng đây !! “.mỗi khi tới ngày lẽ tình yêu , khi nhìn thấy chị ra kí giấy để nhận bó hồng nhung tuyệt đẹp.
Chị cười buồn bào chữa …..tuổi cọp, lấy chồng muộn !!
Hôm qua, bà già làm vệ sinh office vô tình nhặt được mảnh giấy rớt ra dưới chân bàn , mảnh hoá đơn tính tièn của shop hoa….kí tên chị….bà nghe mi mắt cay cay….thương chị quá!! ông trời thât thật bất công !!