Những bài của tháng chín, 2010

trả vay

Thứ năm, 30 tháng chín, 2010

Trả rồi vay, hạnh phúc thật gần
có phải không ? những lần ân ái
trả, vay có lẽ sẽ nên: thân
nếu tình yêu không là oan trái

ta mượn anh một cuộc tình thật
anh trả ta bằng những xót xa
để con tim ta trào, chất ngất
hỡi yêu thương, đầy dẫy …..điêu toa !!

hạnh phúc trở nên một màu xám
khi cho và nhận chẳng công bằng
tình thơ bao giờ cũng lãng mạn
để rồi hai đứa phải ly thân

Trả, vay, chỉ mon nợ phù du
cuộc sống vẫn muôn đời miên viễn
Trái tim ta, giờ chỉ ngục tù
đã hoang lạnh ….tình …ôi, ly biệt

buổi sáng

Thứ năm, 30 tháng chín, 2010

Sớm mai em thức dậy
Hoa cỏ còn hơi sương
Thu vẫn còn đâu đấy
đời vẫn ngập yêu thương

Lá vẫn chưa ngả úa
Chim vẫn hót véo von
Suối vẫn êm đềm chảy
Trăng chưa khuất đầu non

Một ngày chỉ mới đến
Đêm xa tít mù khơi
Em vẫn còn quyến luyến
Cuộc tình chẳng nên đôi

anh ở đâu anh nhỉ?
Sớm mai có như em
ngắm mây trời cầu nguyện
cho tình bền chặt thêm

Phía bên em đã lạnh
Thu sắp sửa đi xa
Em nghe tim hoang vắng
Nhớ, nhớ anh thiết tha

Buổi sáng, chao, đẹp quá!!
Cuộc sống mới bắt đầu
chỉ riêng anh xa lạ?
cuộc tình mình về đâu?

hỏi

Thứ tư, 29 tháng chín, 2010

Người hỏi tôi nhớ gì không ?
Những ngày tháng cũ…
….nặng lòng yêu thương
xa nhau lẩn thẩn lạ thường
sống đời đảo lộn,
vấn vương,
mơ hồ
đêm buông có kẻ thẫn thờ
Thả vòng khói thuốc,
buông lơi ngõ hồn….
trắng đêm mới hiểu chữ thương
mới hay nuối tiếc , nẻo đường chia xa
Tàu đi bỏ lại sân ga
mùa hè dưng lạnh xót xa tháng ngày
Gần nhau cắn đắng, nuốt cay
xa nhau lại thấy quắt quay muộn phiền…..

Thứ tư, 29 tháng chín, 2010

mấy ngày đi Texas, tôi bỏ bê thư viện của mình, rồi khi về, internet lại bị hư, tôi chẳng viết lách gì? mà có rảnh đâu mà viết, tôi buý túi bụi luôn. Về tới nhà thấy trời mưa, mừng quá. Hạn hán hơn tháng trời không có giọt mưa nào, cỏ cháy khộ, nay có cơn mưa, vạn vật như bừng tỉnh. Anh chị tôi vẫn khoẻ, mọi sự vẫn ổn định, tôi cầu xin Đức Mẹ thương và che chở cho anh chị vượt qua được những khó khăn tinh thần trong lúc này để chữa bịnh. Về lại nhà, tôi nghe ấm áp gì đâu, cái giường quen thuộc, mảnh vườn thân quen….cảm giác gần gũi như vầy làm sao tôi muốn bán nhà mà đi đâu ?
tôi đành từ chối vậy.
cả ngày nay bận rộn đến nỗi không nấu gì cho các con ăn, lấy canh cũ và cá cơm kho cũ ra ăn rồi đi nhà thờ, rồi đưa con bé đi học. Về nhà đã chín giờ 15. Tụi nhỏ lại than đói bụng, đành nấu mì gói ăn. Hôm qua đi họp, hãng tôi bị bán cho Endo pharmarceutical rồi. Theo tôi, đó là good news, Từ ngày tôi vô hãng này tới giờ đã bị bán hai lần và cả hai lần đều tốt đẹp, đều đưa hãng theo chiều hướng khá hơn, bằng chứng là đã thêm ca nhì và trong vài tháng sắp tới, sẽ tăng ca ba. Hãng sẽ mướn người dưới manuafacture, phòng lab của chúng tôi sẽ move qua building khác. Đó là hoạch định tương lai, còn thực thi thì hong biết chính xác. Thôi thì ai sao mình vậy, tôi chẳng care gì cho lắm. Tới đâu thì tới. Ngay bây giờ tôi đang ngồi trên ổ kiến lửa, chuẩn bị bị người ta đem ra ném đá nhưng tôi cũng chẳng sợ, tôi chỉ viết để dạy chính tôi một bài học làm người, chỉ vậy thôi.
Mai là thứ năm rồi. Thời gian trôi mau thiệt….mừng.

Nhân và quả

Thứ sáu, 24 tháng chín, 2010

Tôi trồng cây hồng không biết bao nhiêu lần mà cứ trồng được một hai năm là cây hồng lụi tàn. Đến nay, tôi đã trồng năm cây rồi mà có lẽ chỉ có hai cây sau cùng này mới có thể cho tôi kết quả tốt đẹp vì đó là tôi đã chịu lắng nghe lời góp ý chân thành của mọi người. Lời thật thường khó nghe, câu nói này quả không sai, khi tôi bắt đầu trồng cây, tôi chỉ chăm chút đóng cho cái giàn thật xinh đẹp, tôi làm mảnh vườn ngay hàng thẳng lối với những viên đá vây quanh thật đẹp mắt và những thứ đó ngốn của tôi không biết bao nhiêu tiền. Tôi chẳng hề nghĩ đến việc làm đất như thế nào để cây cối cho ra những hoa trái ngon lành. (more…)

Rẻo nhớ

Thứ năm, 23 tháng chín, 2010

Xuân xanh lỡ một nhịp cầu
Nhịp sau biết có niềm đau theo cùng ?
Cũng là hai chữ người dưng
tình sau, tình trước tần ngần….không qua …

Có lẽ chị không biết ông buồn chị như thế nào, không, đúng ra là ông trách chị không chịu hiểu ông, chị cứ khư khư giữ lấy cái lề luật khắt khe của số phâ.n nên luốn tìm cách tránh né, chối từ dù ông đọc được trong mắt chị đã có tình cảm với ông rồi. Ông đã từng thao thức, tự vấn lòng mình rằng có quyền yêu thương chị hay không ? (more…)

Thứ năm, 23 tháng chín, 2010

còn vài phút trước khi đi làm, gõ đôi dòng. Hôm qua, tới giờ về, system bị problem, thằng John không có thì giờ mà mai phải release, tôi táy máy tự sửa rồi bỏ sample rerun lại. Mai ra sao thì ra.
Thuốc này là thế, damage column nhanh lắm, run chừng chục lots la hư.
Sáng nay thức dậy nghe đói cồn ruột, ăn miếng bánh chuối nướng chị Thảo làm thì bây giờ lại no quá, đầy bụng, thiệt tình.
Hôm qua anh Q hông chịu lấy tiền cái cover, ngại ghê. Cứ như vầy, tôi trốn hết tất thảy.
Hai hôm nay trò chuyện với ông K, hihi ông đâu có giận gì tôi, chỉ là có sự cố nên mất tích thôi. Bây giờ thì lại tám suốt ngày. Bất cứ khi nào rảnh, ông thảy qua cho tôi cái message nên cũng vui vui. Trung thu….sắp đến…tự nhiên thèm hương vị chiếc bánh. Đi Texas tôi sẽ mua bánh về làm quà cho mọi người.
Thương lắm tất cả những người đã yêu thương đùm boc ba mẹ con. Vâng, thương.

Tự Lòng

Thứ tư, 22 tháng chín, 2010

Phiến lá xanh chợt nhiên vàng úa
một cơn gió thôi run rẩy cả rừng phong
Thu về con tim vàng nỗi nhớ
Hỏi người bên ấy có hay không ?

Đêm có người thở dài thương phận
Duyên nhạt màu cô quạnh lẻ loi
Ngày có kẻ vàng tay khói thuốc
Mải kiếm tìm hạnh phúc nhỏ nhoi

Có đôi khi ngỡ tình xa lắm
Duyên do trời định chẳng đổi thay
Khóa trái tim sống đời an phận
Đâu có ngờ tình ở quanh đây

Giọt mưa thu vẫn rơi khoan, nhặt
Và dòng đời vẫn thản nhiên trôi
Kẻ ấy vẫn tin lòng nhẫn nại
Sẽ có ngày tim lại hòa đôi

Còn người ? sao cứ hòai lo ngại ?
Mấy Thu rồi cứ mãi phân vân
cứ chấp nhận dòng đời nghiệt ngã
để vuột tay hạnh phúc bao lần…..

Tôi vẽ bài thơ riêng tặng anh

Thứ tư, 22 tháng chín, 2010

Chiều thứ sáu các văn phòng vắng vẻ
Kim đồng hồ mới chỉ có ba giờ
cửa phòng lab im lìm, lặng lẽ
Chỉ còn tôi với khoảng trống vẽ thơ

Người ta viết, còn tôi nguệch ngoạc vẽ
những gạch, lằn chi chít như tơ vò
Giữa đậm, lợt là dấu tròn nho nhỏ
Rồi tôi cười, gọi đó : những dòng thơ

Bài thơ tình rối nùi không biết gỡ
Tiếng con tim lạ quá, dịch chẳng xong
Lí trí bảo tim lờ đi chẳng ngó
nên bài thơ viết, vẽ rối lòng thòng

Tôi đề tặng, anh nâng niu cất giữ
như thể anh hiểu nghĩa những gạch, lằn
anh diễn giải theo chiều sâu ngôn ngữ
Bài thơ tình tôi bổng chốc nghe thanh

Từng lằn đậm tức trái tim tôi vỡ
được gắn hàn những lằn nhạt thời gian
những chấm tròn là nhịp, hơi anh thở
kề cận bên tôi:khoảng trống ngỡ ngàng

Tôi bổng ước có thêm nhiều thứ sáu
để tôi mơ giữa những mảnh đời mình
vẽ thêm nữa những bài thơ dị dạng
Để rồi tôi chỉ riêng tặng cho anh

nói với gió

Thứ tư, 22 tháng chín, 2010

Gió thổi những u phiền qua cửa
Dừng lại bên em mãi chẳng đi
Em ghét Gió với bao than thở
Gió ơi em có tội tình gì ?

Gió mang hạnh phúc đến cho người
Đổi lại cho em bao cay đắng
Gió bảo niềm đau sẽ luyện tôi
Biến trái tim em thành gang, sắt

Gió hong khô hết giọt nước mắt
Để em đừng uỷ mị với tình
Gió thổi tung em vào sa mạc
Để em học được chữ hy sinh

Gió thổi đến em những thị phi
dạy em chớ tin người thái quá
Chót lưỡi đầu môi có là gì
sau lưng lời ngọt là nghiệt ngã

Xưa kia em thường hay hờn Gió
Trách Gió sao xử tệ với mình
Bây giờ em hoài con mắt đỏ
Chờ gió thắp sáng một niềm tin

Baì học Gió trao em đã hiểu
Gió ơi, em cảm nhận thật nhiều
Cuộc sống, tình yêu không đơn điệu
lòng người đen , trắng biết bao nhiêu …..