Những bài của tháng ba, 2011

Thứ năm, 31 tháng ba, 2011

Mỗi lần nhỏ Sheilla nghỉ thì tôi mệt. Cũng may, không có đứa nào bị fail gì. Nhỏ Sonja move qua QA department, Lesley báo quit, nhỏ Sherie chắc cũng còn vài tuần cũng quit. Vậy là dân kì cựu của FP chỉ còn có Sheilla, John và bà Ola được 10 năm, kế đó là tôi hihihi 5 năm. Còn tất cả người còn lại đều mới. Trên lầu thì ai cũng cũ bởi vì ma mơi mà vô được vài tháng là bà tử thần đuổi rồi. Làm riết không ai muốn ở lại nơi này. Tất cả chỉ vì kinh tế xuống, vì miếng sinh nhai chớ không người ta sẽ đi kiếm nơi khác.
Hôm qua về nhà, mấy mẹ con tôi lục đồ ăn cũ ăn cho hết, tôi không nấu đồ mới vì cũng mệt và nhức đầu. Chiều nay tính làm món mực dồn thịt như bác Phố Hưởng bày, trông ngon mắt quá chừng. Dạo này tôi lên cân cũng vì cứ nấu ăn rồi ăn quá mạng. Tôi còn đang tính mai thứ sáu làm món ốc canada xào dừa nữa cơ.
Tôi về nhà dở ra nấu nướng, tôi làm mực dồn thịt rồi mực hấp chấm tương gừng. Tôi làm chả giò bỏ đông đá để khi ăn chỉ việc mang ra chiên. Tôi kho một nồi cá tổ chảng, mai phải đem cho chớ ba mẹ con tôi ăn cao lắm là ba khứa. Không biết cá gì, người ta câu về cho, ăn cũng ngon lắm. Ăn riết mà tròn quay, tôi lên cả chục lbs rồi.Hic hic hic…không biết làm sao mà xuống lại, cứ tiệc tùng ăn uống, nhỏ Sherie nói hôm qua tao feel guilty vì ăn quá cỡ thợ mộc. Hihihi tôi cũng vậy, ăn quá trời ăn. Cứ mỗi tháng đều có tiệc nên chẳng chóng thì chầy tôi sẽ thành thùng phi, hy vọng trời ấm lại để tôi ra sân làm vườn cho ốm lại :)
Mai là thứ sáu rồi, nghe mừng.

Thứ ba, 29 tháng ba, 2011

Tôi đã coi hết phim blog nàng dâu. Phim dễ thương dù tôi cảm nhận phim có phần nào thiếu thực tế. kết cuộc của phim cũng có phần quá dễ dãi cho nhân vật Hùng.
Cũng vì bộ phim mà tôi thức khuya thành ra sáng nay thức dậy mệt quá. Chiều hôm qua, tôi nấu món gà nấu đậu, ăn cũng ngon lắm ! Hai con tôi mỗi đứa một tô ăn với bánh mì. Hôm nay chắc phải kêu em tôi bưng về vì ăn thêm bữa thứ hai, không biết các con tôi có chịu ăn khổng? Hôm qua, nhỏ Judy xớn xác không chịu coi kĩ method mà làm oxycodone, tôi nói với Sheilla, tôi mệt và còn phải release hai lots này, tôi sẽ làm không kịp hai lots kế, đưa cho ai đó help đi. Nhỏ đưa cho validation. Judy làm rất giỏi, nhỏ ở hãng này mười mấy năm rồi nhưng tôi không thích cái cách mà nhỏ làm việc và intergrate cho nên tôi thường là không chịu kí giấy tờ của nhỏ. Hôm qua, nhỏ vội vàng làm nên dùng sai standard, tôi phát hiện và báo với nhỏ. Có đứa nói với tôi “mày nói làm chi, để cho nó làm sai, mai rerun cho nó biết và slow down lại “. Tôi không nỡ, tôi không xử xự như vậy được.
Hôm nay thứ ba, mai phải nấu đồ ăn birthday, chán, không biết nấu cái gì ? :)

Thứ hai, 28 tháng ba, 2011

Con bé bị phạt vì dám cãi lời mẹ. Tôi giận lắm nên bắt nó quỳ gối và chép phạt một trăm lần câu nhận lỗi và xin lỗi. Con bé mếu máo xin lỗi mẹ. Hổm rày tôi thiệt đã cưng chiều con quá mức nên nó chả bị đòn bao giờ và không biết sợ. Lần này, con bé sợ cuống quýt khi thấy tôi nổi giận thật sự. Cu Lễ thì hay bị đòn, bị phạt nên biết sự nghiêm khắc của mẹ, còn Vy thì chưa. Tôi không biết mai nay con gái lớn lên phải dạy dỗ ra sao ? thiệt là có nuôi con mới biết lòng cha mẹ, cỡ nào thì cũng cực khổ trăm bề. Tôi chỉ biết cậy nhờ thượng đế soi sáng cho tôi và cho các con tôi mà thôi.
Hôm nay đầu tuần, nghe buồn ngủ quá chừng, cũng tại tôi mê coi phim blog nàng dâu thanh ra ngủ trễ.
Tối nay hứa sẽ ko thức khuya nữa

Chủ nhật, 27 tháng ba, 2011

Hôm nay thì tinh thần tôi thoải mái và lên hương rồi. Tôi thật cảm ơn ông bạn tri âm đã chia cho tôi niềm vui. Hôm qua, tụi ca nhì vẫn không run cho tôi thằng Pamino được nên sáng thứ sáu tôi vào thì vẫn phải rerun lại. Nhỏ Sheilla nói với Isean rằng không release oxycodone được vì nhỏ Thuvyle không run được Pamino. Thằng con tìm đến tôi bảo “mày mà cũng không run được sao hở T ?”. Tôi cười “không phải là không run được mà phải take time một chút, hôm qua tao bị accident nên về sớm thành ra tao không có thì giờ set up máy đàng hoàng, mà thuốc mới vô chiều thứ tư, mày đâu có thể đòi hỏi release liền được chứ ?” (more…)

Thứ năm, 24 tháng ba, 2011

Trời ấm nên ngày nào tôi cũng ra làm vườn đến độ mỏi rã rời hai cánh tay. Đi làm về, tôi lo cơm nước thật nhanh và tranh thủ ra sân. Hai nhóc bị ở trong nhà học bài, cứ thi thoảng tôi lại phải chạy vô coi con. Cu Lễ bây giờ cũng biết trách nhiệm, tôi giao nó phải coi em học, coi em ăn hết cơm rồi phải bắt em tập đàn. Mai tôi có thể ngâm hạt để thứ bảy gieo giống rồi. Tôi ra ngoài cũng chỉ mong đầu óc được thư giãn, bình thản chứ hổm rày tôi bị stress nhiều quá. Đủ thứ chuyện dồn đến khiến tinh thần tôi muốn ngã quỵ. Hôm qua tôi về nhà thì sực nhớ ra tôi run sample mà quên bỏ sample vô system, nó còn nằm trong sonicator nhưng tôi không gọi vô cho thằng John vì biết chắc đã trễ, thôi cứ mặc kệ cho nó inject the air. Sáng vô, tôi làm lại, Nhỏ boss hỏi tôi có thể release không ? release mốc xì, tôi đã run được PAmino đâu, thằng Mohamed mess up the system rồi còn đâu. Tôi cảm thấy mệt mỏi, rã rời, tôi run thằng KF H2O cũng bị trục trặc, rồi thằng Pamino đến giờ chót lại bị shut down. Tôi bỏ cuộc, ngồi thừ ra nhìn một đống glass ware rồi định thần. Điều gì khiến tôi phải rối trí như vầy ? tôi không concentrate được ? Tôi đi make mobile phase, vừa cầm bình H3PÕ lên tôi lại tuột tay đánh rơi xuống sàn, may mà đổ trên miếng thảm, cái bình không bể, chỉ đổ ra nên không văng tùm lum, chỉ văng một chút vào vạt áo lab của tôi và vào gấu quần của nhỏ Zainab, cũng không hiểu sao hôm nay, tôi lại lấy cái áo lab to đùng size large mà mặc nên nó dài tới gần gót chân và rộng như thùng phi và nhờ vậy mà acid không thấm qua áo của tôi. Tôi lột cái áo lab vứt ngay, còn Zainab thi múc nước rửa quần….nó cũng hên, tự nhiên mặc quần ống loe nên chỉ bị lủng một lỗ. Hai thằng tôi bị lên văn phòng report. Mặc dù tôi không bị gì nhưng cũng bị cho về song trong lòng tôi khó chịu lắm. Tôi biết nếu tôi cứ đi làm với tình trạng này thì chắc chắn có hôm tôi phải vô emergency.
Tôi nằm nhà suy nghĩ…tại sao tôi lại yếu đuối như vậy ? tôi thật ghét tôi quá, tại sao tôi không như ngày xưa ? có vấp ngã nào làm ngã quỵ được tôi đâu ? ngay chính lúc đau khổ nhất khi đổ vỡ hôn nhân, gia đình tôi tưởng tôi sẽ bị tâm thần vậy mà tôi nào có ngã ? tôi vẫn đứng lên đường hoàng, có khó khăn nào làm cho tôi chùng lòng đâu ? Có lẽ lúc ấy tôi vẫn còn nhìn thấy K, vẫn biết rằng dù anh có xa tôi nhưng anh vẫn còn đó, dù anh có thuộc về ai khác thì anh vẫn sống và tôi vẫn có hy vọng một ngày chúng tôi hòa bình nên tôi nhẫn nại chịu đựng, nên tôi can đảm vượt khó, còn bây giờ tôi cảm thấy mình cằn cỗi, già nua, không có ý chí sống vì K cũng không còn, không thể trở về, anh đã đi vĩnh viễn, tôi còn lại với những bế tắc, những đau khổ trầm luân về tinh thần, những trách nhiệm với các con, với mẹ anh oằn nặng trên vai tôi. Người ta chỉ có thể chia sẻ với tôi bằng câu nói “T còn hai đứa con đó, ráng mà giữ sức khoẻ để nuôi con…”
Có khi, tôi tự hỏi tai sao tôi phải sống nhỉ ?
nhắm một mắt, ngày rồi cũng qua đi
Nhắm hai mắt…đời không còn vô tận….
ngủ đi một nửa đời buồn
ngủ đi một đoạn yêu thương hôm nào
ngủ đi một giấc chiêm bao
tình là một chuỗi sắc màu phù du…..

Khi đàn bà ghen tị

Thứ tư, 23 tháng ba, 2011

Người ta hay thường nói lòng dạ đàn bà hiểm độc hơn đàn ông cho nên khi đọc truyện Kiều, thấy họan thư ghen, tôi cũng nổi gai ốc. Tôi cũng ghen nhưng có lẽ không dữ dội như vậy, tôi hờn nhiều hơn là ghen và mỗi lần hờn, tôi thường không thèm nói hay đếm xỉa tới nữa nên hầu như ít người nhận biết rằng tôi đang ghen, đang giận hay đang hờn….để rồi khi những hờn ghen, giận dỗi tích tụ quá nhiều thì…ehheheh vỡ bờ ! Kết quả khó mà lường được. (more…)

Thứ ba, 22 tháng ba, 2011

Tôi đọc lại những emails của anh T`, nghĩ cũng mắc cười, sao anh lại đặt tên cho tôi là mắt lồi ? hỏi anh thì anh bảo “tại T khóc nhiều quá nên lồi mắt” anh ghẹo tôi mắt lồi lấy chồng mắt hí đẻ con mắt vừa…trời ạ, mấy câu thơ anh làm vui quá xá. Ừa, mà mắt của Khanh hí thiệt :) Khanh cũng giống Hàn Quốc nhưng hai đứa con tôi đẻ ra là một công trình tuyệt hảo của tạo hóa pha trộn gene của tôi và của Khanh nên hihihi hai đứa đều mắt vừa vừa thật :) (more…)

Thứ hai, 21 tháng ba, 2011

Dạo này tôi xuống sức thật, mới ra cày vài luống đất là đã chóng mặt muốn xỉu rồi. Mai này chắc phải tôn kém nhiều cho việc clean up, trim rào, cắt cỏ rồi vì tôi cảm nhận, sức của tôi không handle nổi nữa. Hai cánh tay tôi không đưa nổi cái máy trim thì làm sao mà trim ? Tôi ráng tập cho Lễ nhưng thấy con lóng cóng quá, tôi sợ nó cắt vào tay, thôi thì chỉ có thể để nó cắt cỏ, trim cỏ chứ không thể trim rào. Phần này phải gọi người rồi.
Tôi hiểu hết những gì chị H khuyên nhưng chị đâu có biết rằng cứ hễ tôi nói chuyện với bất kì người đàn ông nào thì người ta lại kết ngay cho tôi cái tội là…”nó đang flirt ông này….ông kia….đó “. Họ còn nói “tôi flirt hết tất cả các ông ở nhà thờ”. Vậy đó, mục đích của họ là tẩy chay tôi ra khỏi giáo xứ cũng chỉ bởi những tị hiềm và lo sợ rằng tôi biết nhiều quá và một ngày đẹp trời nào đó tôi sẽ viết trên thư viện này những gì họ muốn lấp che . Chị đâu có biết tôi cố tình tạo hàng rào lô cốt nhất là với cánh đàn ông. Những người nhỏ tuổi hơn tôi, tôi xưng hô như vậy hòng mong tránh những hiểu lầm và cũng mong không ai thân thiện với tôi thì tốt hơn. Thế mà cũng có chuyện đấy. Bây giờ mục đích tiếp theo của họ là chia rẽ mối quan hệ của tôi và chị cùng chị T? nhưng không dễ đâu. Tôi nhứt định không để cho họ làm chuyện này. Việc gì cũng chỉ có giới hạn, ném đá dấu tay thì cũng có ngày hòn đá Ấy văng ngược rồi ném lại chính mình. Chia rẽ tôi với bất kì ai trong nhà thờ, tôi cũng đều không care nhưng đừng hòng đụng đến mối quan hệ giữa tôi và chị T, chị H. Tôi nhất định không bỏ qua đâu.
Hôm nay đầu tuần…tôi biết vào hãng, tôi sẽ có một núi việc để làm. Ngán :)

Chủ nhật, 20 tháng ba, 2011

Sáng thứ bảy, tôi dậy muộn. Mãi tới gần tám giờ tôi mới thức, cũng tại đêm qua tôi trở trăn. Tôi check mail, thấy message của anh, anh gởi cho tôi lúc 4:35 sáng. Tôi không ngờ tôi khó ngủ vì có nhiều chuyện xảy ra để phải suy nghĩ vậy mà anh còn có nhiều chuyện hơn tôi. Tôi thật không biết chia xẻ gì, xin lỗi anh vậy.
Tôi còn chưa biết tự đứng lên bằng cách nào thì làm sao tôi giúp được ai ? Tôi lo bữa ăn sáng cho các con và đánh thức chúng dậy, con bé ăn ngon lành hai quả trứng ốp la với hai lát bánh mì nướng. Thằng bé dạo này ít ăn, nó chỉ ăn hết một miếng bánh mì với lí do nó sợ trễ học. Tôi đưa hai con đi học rồi ghé vô chợ Walmart mua ít đồ cho Lễ để nó di picnic cùng bạn bè. Về nhà, tôi làm món gỏi bao tử, dưng không bây giờ tôi cứ hay thích ăn món này. Anh đã dạy tôi một lần rồi từ đó, tôi trở nên thích.
Buổi chiều đi đón con rồi lại phải đưa nó đến nhà thờ để nó đi cắm trại là hết ngày wêkend, lẽ ra, hôm nay trời đẹp, tôi muốn ra làm vườn trồng tỉa nhưng cứ phải đưa đón con thành ra chẳng làm được gì? đi toi một ngày còn đâu.
Huề gọi nhưng lúc đó hình như tôi đang nap nên chẳng biết, thấy miss call nhưng không gọi lại vì tôi biết hôm nay là ngày cuối tuần, Huề cũng sẽ bận rộn lắm với Đoan và các con. Cứ hứa sẽ sang Huề chơi nhưng canh me hoài vé vẫn mắc lắm, chỉ có vé di Dallas là rẻ thôi.
Đêm, không có thằng bé ở nhà, hai mẹ con buồn hiu, con bé buồn nhứt vì không có ai chơi với nó. Tôi chạnh lòng. Cứ nghĩ một ngày mà tôi không có các con bên cạnh thì chắc chắn tôi không muốn sống nữa bởi ngay bây giờ, cuộc sống của tôi đã quá tẻ nhạt đến độ tôi muốn ngủ bình yên một giấc trăm năm.
Tôi chơi với con bé cho nó đỡ buồn, rồi hai mẹ con coi phim rồi ngủ quên mà không tắt tivi cũng như pc. Nửa đêm, tôi mơ màng nghe tiếng nói, choàng mình dậy, thì ra cái tivi chưa tắt.
Muốn ngủ lại cũng khó khăn nên tôi gõ đôi dòng…. ngày rồi lại qua….

Bao la tình mẹ

Thứ sáu, 18 tháng ba, 2011

Có người bạn thân gởi cho bài viết chia xẻ. Tôi đọc cảm động quá nên cũng muốn chia xẻ cùng tất cả mọi người.

Bao la Tình Mẹ

Tôi sinh năm 1968 nay đã 43 tuổi, thực sự “gìa đầu” rồi mà tôi vẫn còn được mẹ chăm sóc, thay quần áo, tắm rửa, gội đầu, bón cơm, thay tã lót cho như một em bé sơ sinh. Tôi chính thật là đứa con được mẹ thương yêu nhất trần gian. Nhiều đêm bệnh hành hạ không ngủ được, dõi mắt nhìn mẹ tóc bạc da mồi nằm giường bên, đang thiếp ngủ mệt, sau một ngày vất vả lo cho con. (more…)