Những bài của thang năm, 2014

Thứ sáu, 30 thang năm, 2014

Có người hỏi tôi “dạo này ko cắm hoa nữa hay sao mà ko thấy post? tôi cười. ko phải tôi nghỉ mà vì cắm nhiều quá, post mãi cũng chán và cũng mệt nên khỏi post cho xong. Weekend vừa qua tôi cùng vợ chồng thằng em trai đi núi, rồi đi tour ở lake lure, cái lake này thật dài vì nó vòng theo chân núi chemney rock. Mẹ con tôi thường xuyên đi núi này nhưng vẫn ko thấy chán. Lần sau đi, tôi bo ok khách sạn ở lại đêm cho vui.
Nghỉ dài ngày rồi đi làm lại tôi thấy ngán gì đâu.
Hôm nay tự nhiên sau giờ lun ch, tôi lại thấy nghet thở và mệt vô cùng. Trái tim tôi nặng trĩu muộn phiền, cũng không hiểu từ đâu ra cái cảm giác này nữa. Dạo này, tôi hay muộn phiền, cuộc sống của tôi cũng bình thường, không có sóng gió gì nhưng sao cảm giác trĩu nặng cứ vây lấy tôi trong những ngày gần đây. Mai, chắc tôi phải ghé dealer xe để lấy đồ trong chiếc xe bị đụng. Tôi cảm thấy nhớ chiếc xe đó, có lẽ vì nó gắn bó với tôi gần 5 năm rồi. Nó là chiếc xe duy nhất Khanh để lại. Thứ tư tuần sau thì Lễ ra trường, lẽ ra, tôi phải vui lắm chứ nhưng lòng tôi trĩu năng. Sao tôi mệt mỏi đến độ ngồi xuống đứng lên là quay mòng mòng, chóng mặt kinh khủng.
Hôm nay thứ sáu, mừng quá vì weekend, tôi hy vọng có thể nghỉ ngơi. vườn rau của tôi đã ăn được nhiều loại rau lấm, thang trước, tôi cắt bao nhiêu là rau cải, tần ộ. Bây giờ thì có rau đay, rau mồng tơi, qua tới tháng sau thì có thể ăn rau muống. Chỉ tiếc là bầu bí tệ quá ko lớn nổi
Bắp cũng lên khá đẹp rồi. hy vọng năm nay có bắp ăn
Tuan sau Lễ ra trường, tôi lấy ngày nghỉ nhưng tháng 6 là tháng sinh nhật của tôi nên xếp nói tôi có thể lấy birthday trước mà ko cần đợi đến đúng ngày.
Dạo này xếp tốt với tôi hơi ko bình thường khiến tôi nổi da gà
Mong là tụi nó ko đâm sau lưng tôi
Tôi cần phải cẩn thận hơn

Ru anh

Thứ ba, 27 thang năm, 2014

Ngủ ngon anh yêu nhé
ĐờI mỏi mệt lắm rồi
Hãy mơ giấc mơ đẹp
Để tình yêu lên ngôi

Giấc mơ sẽ có em
Con mèo ngoan ấm áp
Dịu xoa những oan khiên
Yêu thương và khao khát

Vòng tay yêu nồng ấm
Môi hôn yêu ngọt ngào
Trái tim quên giá lạnh
Tình yêu mình bay cao

Giọt thương bên thềm đợi
Giọt nhớ trong tim chờ
Nắm tay vào giấc mộng
Em dệt thành bài thơ

Mộng dưới hoa

Chủ nhật, 25 thang năm, 2014

mời click vào hình để nghe

MONG DUOI HOA

Lá đổ muôn chiều

Chủ nhật, 25 thang năm, 2014

Mời click vào hình để nghe nhạc

l

Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong thuyền hoa tình duyên đành dứt
Có những đêm về sáng đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi
đã vội chi men rượu nhấp đôi môi mà phung phí đời em không tiếc nhớ

Lá đổ muôn chiều ôi lá úa,
phải chăng là nước mắt người đi
Em ơi đừng dối lòng
dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta

Thôi thế từ đây anh cố đành quên rằng có người
Cầm bằng như không biết mà thôi
Lá thu còn lại đôi ba cánh
đành lòng cho nước cuốn hoa trôi

Thôi thế từ nay như lá vàng bay tình lỡ rồi
Thuyền rơi xa bến vắng người ơi
Hướng dương tàn tạ trong đêm tối
Còn nhớ phương nào hoa đã rơi

Tuổi xa người

Thứ bảy, 24 thang năm, 2014

mời click vô hình để nghe

tuoixanguoi

một lần gặp gỡ là trăm năm

Thứ sáu, 23 thang năm, 2014

anh ạ,
mình có nên gặp gỡ ?
em chợt nhiên khao khát vô cùng
được một lần chạm kí ức thuở xưa
được nếm lại giọt yêu thương quá khứ

anh ạ,
có nên không, một lần được thử
trái tim mình còn giọt nhớ ùa về
để rung động hòa cùng tần số
để thuộc về nhau với những đam mê

anh ạ,
cũng có khi qua thử thách
mình chợt nhận ra mình đã thuộc về nhau
ở kiếp này và mãi đến kiếp sau
nên duyên phận mà bao năm đã lỡ

anh ạ,
chỉ một lần gặp gỡ
là trăm năm mình sẽ chẳng cách chia
anh sợ không? sao phân vân đến vậy ?
quyết định đi anh : tình và lí sẽ chẳng cận kề….

Thứ năm, 22 thang năm, 2014

Cu Lễ bị đụng xe, nó hoảng sợ gọi tôi đến, khi tôi đến nơi nhìn thấy chiếc xe thì bật khóc, tôi thật thât lo sợ vì chiêc xe nát như vầy thì con tôi sẽ nguy hiểm tới tánh mạng, cảnh sát chận đương, tôi phải ra khỏi xe để chạy lên nói tôi là mẹ, lúc đó cảnh sát mới dẹp đường cho tôi lách lên. Vừa nhìn thấy con, tôi thở ra nhẹ nhõm vì tạ ơn Chúa, nó còn đứng nói chuyện được với cảnh sát. Thằng bé không sao là tôi rất mừng, chiếc xe vứt đi cũng không sao, con tôi bình yên vô sự thì rủi trở thành may. Thật ra, hôm qua tôi đã có linh tính trước, khoảng gần 3 giờ, tôi bổng nhiên bị đau nghẹn nơi trái tim, tôi như bị nghẹt thở, và vì khó thở nên tôi thấy mệt vô cùng. Tôi về tới nhà nằm bẹp như xác chết. Trong tôi như có linh tính chẳng lành, tôi kể cho ông bạn TN nghe về linh tính của mình, ông khuyên tôi ngủ một giấcc rồi thức dậy thì sẽ ko có gì nữa. Có ai ngờ lại là sự thật.Thằng bé vừa lái xe đi học chừng 20 phút thì đã phone về báo đụng xe. Bây giờ thì đã không sao rồi, lòng tôi yên tâm rồi vì của đi thay người, nhưng thằng bé vẫn có vẻ hốt hoảng, nó không muốn lái xe một thời gian. Nó nói muốn take a break nên tôi không ép con làm gì. Tôi cũng muốn nó được ổn định sau cơn khủng hoảng đụng xe này.
Tuần này lễ, tôi thệt ko nhớ gì cả, nhỏ Thảo nhắc nên tôi ngộ ra…nó rủ đi chơi vì vậy tôi phải sắp xếp vụ làm hoa để cùng đi chơi với các con và các cháu. Tôi sẽ đưa tụi nhỏ đi núi. Cũng lâu rồi chưa quay lại Chimmey rock, thấy nhớ…
Sáng nay ông bạn TN lại phàn nàn rằng tôi không chịu đổi cách xưng hô…hihihi sao thấy ngại ngùng quá chừng nhưng dù sao cách xưng hô cũng chẳng là vấn đề, chủ yếu là vui vẻ với nhau, đối xử tốt với nhau là được rồi
Thời gian trôi thật mau, mới đó mà đã nửa năm rồi….

Chủ nhật, 18 thang năm, 2014

Hôm nay đi mua hoa chẳng được on sale gì cả, phải mua giá nguyên, mắc quá chừng, tuần rồi ngày mother day cũng ko có hoa on sale. Tuần nào cũng phải mua hoa mắc, tôi cũng thấy ngại. Tuần sau mà hoa mắc quá là tôi cắm lá không thôi. Cũng may, nhà tôi trồng nhiều loại lá, có thể dùng cắm đỡ tốn tiền mua. Lá nhà tôi trồng rất đặc biệt, hihihi mấy ai sử dụng như tôi chứ !!
Cắm hoa xong, tụi nhỏ đi chơi ice skating, còn tôi thì về nhà một mình, thấy quạnh hiu, muốn ngủ một giấc vì cái đầu đau như búa bổ nhưng công việc ngoài vườn cứ như núi nên tôi xịt thuốc giảm đau rồi ra vườn. Thời tiết thật là đẹp nên lòng tôi sảng khoái hơn, cũng nhờ thế mà cơn đau dịu đi rất nhiều.Năm nay, tôi chẳng được cây bầu hay cây bí nào, khí hậu thất thường khiến cây cỏ vừa nhú lên gặp lạnh đã chết ngắc. Tôi cũng chẳng khoẻ khoắn gì nên việc chăm lo vườn tược bị bỏ bê. Mỗi thứ tôi chỉ trồng chút đỉnh cho vui chứ không trồng nhiều như năm ngoái nữa.
Tôi cũng đã thấy mỏi mệt trong việc đi kiếm nhà. Tôi nghĩ thôi thì ở cha nó nhà này, khỏi cần mua cho rồi. Thời buổi này, nếu phải làm morgage thì cũng nhiêu khê và nhiều lo lắng, huống chi, công việc của tôi đang có đà bị trắng tay hihihi, bọn xếp sẽ đuổi tôi bất kì lúc nào, chúng sẽ đâm sau lưng khi tôi mệt mỏi lơ là. Tôi biết thế nên không muốn mua nhà mắc tiền. Tạm thời tôi cứ ở nơi này cho yên tâm. Chờ một thời gian nữa coi sao.
Cu Lễ sẽ ra trường vào ngày thứ tư, thằng bé không thích tiệc tùng nên tôi quyết định sau lễ ra trường, tôi đưa các con và những người thân đi ăn buffet là thượng sách.
sáng chủ nhựt đi xem lễ, ba mẹ anh Q ghẹo tôi rằng chắc tôi đang có người coi mắt hay sao mà cứ càng ngày càng đẹp gái ra…hihihi tôi thấy vui vui. Không phải tôi vui vì được khen đẹp mà vì có người quan tâm tôi. Ngay cả anh Tâm, nhỏ Huyền cũng quan tâm đến tôi. Tôi thấy ấm lòng.
Hôm thứ năm đi coi căn nhà ở Belmont , tôi ghé vào nhà nguyện, đi dọc theo 14 chặng đàng thánh giá…lòng tôi thấy nhớ những kỉ niệm cũ. Tôi thật ghét bản tánh luôn nhớ những cái cũ của mình…người ta vẫn hay nhằn tôi rằng nếu tôi không rũ bỏ cái cũ thì làm sao rước cái mới…tôi cũng dành bó tay. ai bảo trời sinh ra tôi với bản tính yếu đuối, đa cảm làm chi??

Âm thầm

Thứ năm, 15 thang năm, 2014

Hạt sương đêm âm thầm đọng lại
trên lá non mỗi sớm mơi về
rồi lặng lẽ tan đi trong nắng
ngày đến rồi, đêm tỉnh cơn mê

ngọn đèn đường âm thầm điều khiển
đỏ, xanh, vàng tuần tự luân phiên
cứ tấp nập bao dòng xe cộ
có bao người nhớ chữ bình yên ?

Một hạt giống âm thầm rơi xuống
can đảm nẩy mầm, giữa nắng mưa
Rồi vô tình bị con người dẫm, đạp
lợi ích cây xanh, có ai ngờ

Trái tim em âm thầm lặng lẽ
yêu thương anh rồi chỉ một mình
dõi theo anh, ngày đêm bất kể
yêu là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Thứ năm, 15 thang năm, 2014

Trời mưa bão, tôi không phải ra tưới cây làm vườn nhưng ngược lại, tôi làm cỏ trong nhà kiếng. Chỉ có những lúc mưa gió, tôi mới dành thì giờ chăm sóc cây cỏ trong nhà kiếng thôi.Tôi làm vườn, trông trọt không phải chỉ vì thích ây cỏ, hoa hoè, mà còn vì sức khoẻ của mình, mùa đông, không làm vườn thì tôi phải tập thể dục, còn mùa hè, mỗi ngày ra vườn hai ba tiếng, đó là lúc tôi tập thể dục nhất là dạo này, tôi bị lên kí vì truyền nước biển, lên 5 lbs dễ như trở bàn tay, còn xuống 5lbs thì khó như mò kim đáy biển :)
Mấy ngày nay, tôi có thêm niềm vui vì có thêm một người bạn tri âm, tri kỉ để tôi chuyện trò, để tôi lắng nghe những vui buồn của anh. Chúng tôi quen nhau từ 15 năm trước, chia tay và xa nhau cho đến nay mới thật sự liên lạc lại. Nghe chuyện của anh mà chạnh lòng. Cuộc đời mỗi người mỗi cảnh, chẳng ai giống ai và cũng chưa chắc cảnh của tôi lại đau buồn hơn cảnh của anh hoặc ngược lại. Thôi thì chúng ta hãy bằng lòng với cảnh của mình, bằng lòng với chính mình. Nỗi bất hạnh lớn nhất của con người chính là cứ đem bản thân mình ra so sánh với người khác, cứ đứng núi này trông núi nọ để rồi tự tạo đau khổ cho chính mình mà thôi.
Hai hôm nay tôi cứ thấy các xếp lầm lầm lì lì,xấc bấc xang bang vì giấy tờ, tôi biết họ đang trong lúc thê thảm vì bị fda hoạnh hoẹ, đó cũng là cái giá họ phải trả. Phòng lab mới build đã hai năm nay vẫn không được move qua, tôn biết bao nhiêu là tiền mà chỉ năm một chỗ không nhúc nhích, không được xử dụng…rồi sẽ còn mess nhiều thêm nữa nếu như cứ nghe những lời của kẻ xu nịnh mà thay đổi method khi test bị fail. Tôi bây giờ xử dụng câu thành ngữ “im lặng là vàng”. Trước sau gì họ cũng sẽ kick tôi ra nên tội quái gì tôi phải góp ý hay làm việc hết mình cho họ chứ. Tôi chỉ làm đúng phạm vi của mình, biết cái sai tôi cũng chả thèm nói ra, cho họ mò đã luôn.
Cuối tuần vừa qua tôi rất vui và hạnh phúc, ngày lễ mẹ, các con tôi đã khiến tôi cảm động, dù món quà chúng tặng cho tôi rất đơn sơ. Cu Lễ đã giải thích với tôi vì sao không đi prom, thì ra nó giống tánh tôi, không thíc những nơi ồn ào, náo nhiệt, không thích show mình ra những nơi công cộng, cũng không ham được nổi bật giống như ba nó. Nó rất trầm tính và lặng lẽ. Có lẽ vì vậy mà những nơi tôi chọn để đi du lịch thì nó cũng rất thích. Năm nay, ba mẹ con tôi sẽ đi Do Thái. Tôi nghe nói Đất Thánh rất linh thiêng, tôi muốn đến tận nơi để nói với Chúa hãy giữ dùm tôi những con sâu trong đầu tôi, trong phổi của tôi và cả trong máu của tôi. Tôi biết Cha Trương Bửu Diệp cũng đã giữ dùm tôi con sâu trong phổi rồi nhưng tôi vẫn muốn Chúa biết. Khi nghe tôi nói đi Do Thai, hai đứa hưởng ứng ngay. Tới tháng 10 mới đi mà tụi nó đã sắp xếp quần áo và đồ đạc, tôi cũng thấy nôn nao. Bà Seble nhắc tôi nhớ phải nhúng cái đầu vào dòng sông Giodan thì sẽ hết đau đầu. Tôi cũng tin như vậy nên nhất định tôi sẽ gội đầu ở dòng sông Gio Đan này. Tôi tin là Chúa sẽ giữ dùm tôi tất cả bệnh tật. Tôi còn muốn nói với Chúa hãy giữ gìn bình an dùm tôi một người mà tôi rất yêu mến nữa :)
Ban đầu tôi plan đi Santa Fe nhưng rồi em trai tôi rủ đi Hawaii nên các con tôi thích quá thành ra đổi ý. Bây giờ tôi và nó canh me book vé để đi Hawaii, Santa Fe đành chờ sang năm :) bởi vì tôi chỉ có 4 tuần vacation, mà đã đăng kí đi Missouri, đi biển, đi Do Thái, còn đi Hawwaii, cho nên chờ sang năm coi sao. Cũng may, năm ngoái tôi đã carry over được mấy ngày nữa thành ra năm nay tôi cũng thong thả. Chỉ có điều năm tới, nếu tôi về VN thì hơi kẹt cho chuyến đi Santa Fe.
Hôm nay, ông bạn TN cũng khiến tôi thấy vui và ấm áp. Tôi cứ nghĩ ông nghỉ chơi tôi ra rồi, hihihi nhưng mà không phải. Cảm ơn ông đã không ghét tôi.