Những bài của thang hai, 2016

rẻo nhớ cho người

Chủ nhật, 28 thang hai, 2016

Hạt mưa rơi réo rắt
từng giọt, giọt, giọt buồn
Nhớ người cay khoé mắt
mờ nhạt những giọt sương

xa nhau anh có nhớ
những tháng ngày yêu thương
kỉ vật xưa còn đó
có làm anh vấn vương

Ngày vẫn không dừng lại
đêm vẫn thản nhiên trôi
ly cà phê chợt đắng
giọt mặn ướt bờ môi

đường chiều mưa bong bóng
em cô đơn bước dài
anh có còn trông ngóng
ngày xưa, ấm vòng tay ?

Có lẽ chị không biết ông buồn chị như thế nào, không, đúng ra là ông trách chị không chịu hiểu ông, chị cứ khư khư giữ lấy cái lề luật khắt khe của số phâ.n nên luốn tìm cách tránh né, chối từ dù ông đọc được trong mắt chị đã có tình cảm với ông rồi. Ông đã từng thao thức, tự vấn lòng mình rằng có quyền yêu thương chị hay không ? (more…)

Thứ sáu, 26 thang hai, 2016

Một ngày nhức đầu thật là quải. Chẳng làm đươc gì, cũng may mà hãng it việc, chứ ko thì chắc là tôi lại xỉu giữa ngày. Mỗi lần bị nhức đầu ở hãng như vậy, tôi tập được tánh chịu đựng và kiềm chế được cá tánh nóng nảy của mình. Chứ mà bị ở nhà thì tôi hay giận cá chém thớt la rầy con cái lắm! Ở trong hãng thì tôi phải cắn răng chịu đau một mình, nếu có than thở thì có lẽ người bị nghe là ông bạn tri âm TN mà thôi.
Hãng Glenmark gọi tôi, họ trả tôi cao hơn job hiện tại 4000 nhưng tôi từ chối, tôi bây giờ lại muốn ở lại nơi này, nế muốn đi thì một năm trước đây tôi đã lấy package 9 tháng lương rồi.
Hôm nay thứ sáu, dù ko phải cắm hoa tôi cũng lười đi bộ vì nhức đầu. Xông hơi mot lát roi uống thuốc đi ngủ cho nhẹ đầu. Ông bạn tri âm bảo đừng có kiêng ăn nữa, vì kiêng ăn nên thiếu máu xỉu hoài ! Hihihi ông có lo cho tôi đâu mà cứ đổ thừa nhỉ ? :)

Thứ ba, 9 thang hai, 2016

Đã lâu lắm rồi tôi ko viết nhật kí. Cuộc sống ngày nào cũng giống nhau, viết riết cũng nhàm , cũng ko còn gì để viết nữa. Một năm lại trôi qua, chúng ta rồi lại già đi….tôi chợt nhớ ông bạn tri âm quá. Bây giờ, tôi lại có thêm người bạn tri âm mới để xả rác, để mượn một bờ vai khi cần rơi nước mắt nhưng tôi vẫn nhớ nguồi bạn cũ năm nào. Tôi chuẩn bị qua bên stability. Đó là cách mà tôi tìm sự nhẹ nhàng, ko bon chen , ko đố kị, ghen tị và trả thù những kẻ đã hại mình. Lá xâm tôi có năm nay chí là bảo tôi hãy tha thứ cho kẻ thù. vâng, tôi sẽ ko để bụng rôi báo oán nữa và cách tốt nhất để bỏ qua chính là dọn đi chỗ khác làm.
Tôi đang rất vui, rất hạnh phúc… Và tôi mong mình sẽ mãi mãi được như thế này….