Hôm qua nghe chuyện chị Thông, tôi lật đật chạy xuống thăm chị, tạ ơn Chúa, chỉ là minor stroke nên đã không sao. Tôi ngồi trò chuyện với chị đến hơn 10 giờ đêm mới về. Nghe thêm vài chuyện chẳng giống ai nhưng tôi đã chẩng care nữa. Cha mới giảng là ko ai và ko việc gì có thể làm mình nóng giận nếu như mình ko coi đó là chuyện phải quan tâm. Đối với tôi những chuyện đó chỉ là chuyện dèm pha của những người ăn không ngồi rồi ưa đố kị, ghen ghét người khác rồi lắm chuyện. Nếu họ là những người ngay thẳng, đàng hoàng thì cứ đem bằng chứng tìm đến thẳng tôi mà kiếm chuyện nè chớ còn đi nói sau lưng thì tôi không care.
Sáng nay, mệt đừ vì thuốc Lisinopril. Nhỏ Christie có vẻ ấm ức vì Sheilla giao cho tôi run impurity cho 15 lots thuốc mà không phải nó. Tôi bảo nó ” mày muốn làm không ? làm đi, tao khoẻ.” nhưng Sheilla chen vô liền “no, Thu, I like you do it”. Con nhỏ ấm ức bỏ đi. TRời ạ, làm như tôi dành việc của nó không bằng, thiệt tình ! :) tôi mệt nên làm biếng, chẳng muốn làm gì cả, ở nhà có cả đống chuyện nhức đầu rồi, vào đây chỉ muốn kiếm chỗ nap thôi :)
Hôm nay đưa chị tôi đi bác sĩ về trễ quá nên chẳng gọi được cú phone nào, mai tôi lại đi làm về trễ không biết có gọi kịp cho thằng Acatel không ? trưa sẽ tranh thủ gọi cho luật sư. Mong sao thằng bác sĩ Henrry Caps gởi kịp cho tôi tất cả hồ sơ y khoa của chị tôi để tôi có thể hoàn tất giấy tờ. Nghĩ lại, tôi ngu quá, chưa gì mà đã gởi hồ sơ đi, bây giờ muốn cung cấp hồ sơ thêm cũng khó lòng…Cầu trời cho tới thya’ng sáu, tôi hoàn tất hết các hồ sơ của chị để yên cái đầu, chớ không tôi nhức quá chiu. không thấu luôn (:


Hồi âm