Thời gian trôi thật mau, mới đây mà đã hết một tuần, mai đã là thứ sáu, ở nhà thờ có lễ đám ma nhưng lại vào lúc hai giờ trưa thành ra tôi không thể tham dự được. Tôi muốn về sớm đi lễ lắm nhưng tôi đi bác sĩ hoài, lại còn dành ba tuần về VN nên đã không còn ngày để nghỉ nữa. Tôi chỉ có thể bỏ và giờ đi bác sĩ rồi hôm khác ở lại làm bù. NHỏ boss nó du di như vậy đã là tốt lắm rồi. Mấy hôm nay thằng Ryan làm thuốc allopurinol mà không run được impurity, tụi nó loay hoay suốt tuần mà chẳng release được, đổi system, thay column liên tục cũng không xong, cuối cùng, nhỏ boss phải dẹp tự ái mà nhờ tôi. Hỏm rày, nó chỉ nhờ đến tôi vào những việc chẳng đặng đừng chớ những thuốc không khó thì nó bắt những đứa khác phải tự giải quyết problem. Như vậy tôi cũng khoẻ chứ dạo này tôi xuống dốc quá. Chẳng làm gì mà cơ thể cứ mềm như cọng bún, chẳng làm nổi việc gì…có mảnh vườn cũng phải mướn người ta đến cày cho thì tôi mới gieo hạt trồng cây được. Mỗi chiều, tôi chỉ có thể nhổ cỏ, tưới cây, chớ mà cuốc bẵm thì tôi chịu thua. Mắt tôi cứ bị hoa lên, tay thì run như ăn cẳng gà, không cầm được những vật nhỏ. Mặt tôi lúc nào cũng tái xanh. Vân nói, đi nhà thờ thấy chị còn hồng hào chút chớ đi làm chị xanh lè, vàng khè…chời ơi, đi nhà thờ thì tôi xí xọn, tô phấn, đánh má hồng, làm sao thấy xanh được chứ, còn đi làm, tôi đâu có trang điểm gì, đương nhiên là tái mét rồi. Hôm qua tôi đưỢc vô máu nhưng chẳng thấm vào đâu so với lượng máu bị mất vì nhiều nguyên do…dù sao, có còn hơn không.
Tôi sẽ cố gắng không bán than với ông bạn tri âm nữa. Tôi biết, ông cũng đã chán nghe, chán bệnh tật của tôi rồi thành ra ông tìm cách lảng tránh. Đời là vậy đó, khi vui, khi thương mới cảm thấy mến nhau, muốn chia xẻ với nhau, còn khi chán nhau thì tìm cách tránh né…
Tôi biết vậy nên buồn…dù…buồn chả giúp được gì .
Anh tôi mất hơn tháng rồi mà tụi home medical equipment mớI đến pick up giường và các máy móc oxygen. Tôi đã không biết của tụi nào nên cứ gọi lung tung chỗ, chỗ nào cũng đến coi mã số rồi bảo….”không phải và về tay không”. Cuối cùng, hôm nay tôi mới gọi được họ đến pick up. Mấy cái bill nhà thương đang về, cái nào thì tôi cũng phải gọi bảo hiểm để cãi lộn hihihi nếu không cãi, tụi nó làm ngơ không chịu trả. Đúng là mua bảo hiểm ngoài nên vậy đó. Có nhiều việc khiến tôi thiệt là bực mình đến nổi giận thiệt sự, tôi giận đã đời rồi chạnh nghĩ…” tại sao mình lại giận làm chi nhỉ ? chỉ thiệT thân…”
Tuần tới là đã phục sinh rồi. Mau quá…mới noel đây thôi mà giờ đã phục sinh…


Hồi âm