Hôm nay đi hát lễ cưới, tưởng là ít người nhưng rồi lại được mười mấy người. Như thế là quá tốt. Tôi cảm thấy vui và được an ủi rất nhiều vì được sự ủng hộ của các anh chị mỗi khi tôi kêu gọi. Tôi rất mến và gắn bó với ca đoàn vì quả thật, từ khi tôi dọn về Charlotte, tôi hầu như không có niềm vui, đời sống khép kín cho đến khi tham gia ca đoàn, cuộc sống của ba mẹ con tôi thay đổi nhiều lắm, vui buồn lẫn lộn, vui vì được chia sẻ, cảm thông và buồn vì có nhiều dèm pha, dị nghị…dù sao thì niềm vui vẫn nhiều và quan trọng hơn nỗi buồn nên cho đến hôm nay, tôi vẫn theo ca đoàn và vẫn gắn bó với những buồn vui của tất cả các anh chị em. Đã đôi lần tôi xin từ chức nhưng rồi vẫn không từ được vì ngay cả cha Chánh xứ cũng động viên tôi phải vượt qua những gút mắc, khó khăn. Dù sao thì cũng chỉ còn vài tháng nữa là hết nhiệm kì, tôi mong cho mau hết để chỉ làm ca viên thôi. Tôi thực sự mệt mỏi vì sức khoẻ càng ngày càng đi xuống. Tôi cần niềm vui an bình bên các con của mình. Có thể đó là sự lựa chọ, là quyết định ích kỉ nhưng đành chịu vì…tôi cũng chỉ là con người bình thường mang trong mình những sân si, hỉ nộ, ái ố…nên tôi không thể phấn đấu để trở nên vĩ đại :)
Chiều nay đi lễ về, vì đã có hứa với lũ nhóc nên tôi cùng chị Thảo dẫn một bầy lâu la đi coi phim. Vô rạp, ba đứa lớn Quỳnh Huy Lễ thì vô xem phim ma, tôi, chị Thảo hà hai đứa nhỏ vô xem phim chip munk. Bộ phim rất dễ thương, đem lại tiếng cười nhẹ nhàng cho hai chị em. Tôi nghe những chuyện nghi vấn không có của thiên hạ cũng thấy bực. Chuyện không mà dám nói có, không biết người ta có đầu óc hay không? tại sao họ cứ thổi phồng, thêm thắt những chuyện chẳng đâu vào đâu để làm khổ bản thân, vạch áo cho người xem lưng và cuối cùng lại trở thành nạn nhân của những thêm thắt ấy ? họ không biết rằng chính những điều thêm thắc ngu ngốc ấy đang phá hoại hạnh phúc của gia đình họ chứ không phải là đè bẹp hay làm nhục được tôi. Thử hỏi, tôi có gì để mất chứ ? họ muốn hại danh dự tôi ư ? hihihi tôi không gia đình, người thân chẳng có ai, tôi chẳng quen biết gì ai thì ngại gì danh dự ? tôi không có chồng thì có gì để mất mà sợ ? Người ta thì khác, người ta đang có tất cả nhưng chỉ vì nghe những lời xúi bậy của thiên hạ mà tạo ra những scandal để làm mất mặt chồng mình…rồi thì sao ? người đàn ông nào cũng tự ái cao ngất trời hahhaha họ tưởng họ làm nhục được tôi nhưng thật ra họ đang làm nhục chính họ và người chồng của họ. Tôi còn mong cho những lời hăm dọa của họ là sự thật để tôi được ra tòa, xem ai mất danh dự cho biết, xem ai phải xin lỗi ai cho biết hahahah. Tôi mà ra tòa thì tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu. Không phải chỉ là xin lỗi bồi thường danh dự trước nhà thờ như chuyện của anh Long ngày xưa, mà tôi còn đòi hỏi được bảo vệ vì sự an ninh cho cả ba mẹ con tôi nữa…
Ai hăm doạ muốn đưa tôi ra tòa? go ahead, I am waiting :) :)


Hồi âm