Ngày lễ, được nghỉ, không có con cái ở bên cạnh tôi cảm thấy thật quạnh hiu, nhất là những lúc bị thuốc hành. Tôi lười, sẵn không thấy thèm ăn nên chả nấu nướng gì sất. Đêm qua đói quá, mười giờ đêm tôi nấu mì gói, ráng ăn cho no bụng vì mấy viên thuốc cứ làm cho cái bụng tôi rất khó chịu, ăn gói mì vào chừng nửa giờ thì ói sạch, vậy là cũng toi công, mấy viên thuốc hy vọng tan trước khi tôi ói ra. Bà Seble kể tôi nghe về cậu em bà cũng chạy như tôi, lần thứ nhất khoẻ re, không có gì đáng kể nhưng đến lần thứ hai thì bị side effect thê thảm. Vân nói “chị phải cẩn thận đừng để bị chảy máu vì rất dễ bị inffection. Hihihi tôi bị cua nhà chị Thông kẹp nhưng may phước không chảy máu, có điều đau và bầm tím luôn, con cua dữ thiệt !
Thiệt ra những side effect mà tôi bị bây giờ không đáng kể gì cho lắm, tôi chỉ buồn khi nhìn thấy tóc tôi rụng như mưa mà thôi. Cứ mỗi lần gội đầu, chải xong, tôi clean up sàn nhà là một nắm tóc khiến tôi thật đau lòng. Tôi đã uốn tóc để cho nó xù lên trông nhiều một chút nhưng không biết sẽ chống được bao lâu. Nối tóc cũng chỉ giữ được 4 tới 6 tháng thôi. Dù sao thì cũng phải chịu, miễn là thuốc work thì ok.


Hồi âm