khi ta ở giữa hai lề sinh tử

Khi ta ở giữa hai lề sinh tử

Đêm,
Nghe mỏi mệt,
đảo chao
vì hồng huyết cầu thấp quá
Ta bỏ về giữa lúc nghỉ lunch
Hai mươi phút lái xe say xỉn
Tạ ơn trời vẫn nguyên vẹn bản thân
Đèn vẫn sáng,
Hai giờ đêm rồi đó
Màn truyền hình vẫn nhấp nháy đỏ xanh
Ở sô pha, hai đứa con co quắp
Đứa gật gờ
đứa dán mắt với Tặc Răn

Ta hốt hoảng
sao khuya con còn thức ?
Chúng trả lời ta thắt ruột,
Buồn tim
Ba đi nhậu ở nhà mưa sấm sét
ngủ trong phòng sợ ma đến viếng thăm
Ta nhấc phone gọi anh về,
anh giận
Bạn anh cười : “mày sợ vợ quá đi !”
Anh hứng chí “sợ gì, nào cứ uống ”
Mặc cho ta hăm dọa chuyện tử vong

Có lẽ anh nghĩ rằng ta : chẳng dám
Anh nào hay ta chán ngán lắm rồi
Ta được gì giữa dòng đời xuôi ngược ?
Dẫu cũng lấy chồng và vẫn thấy lẻ loi
Trong Thất vọng,
trái tim ta hốt hoảng
chỉ biết nghĩ rằng khi ta mãi ra đi
sự mất mát sẽ khiến anh thay đổi
Ta đâu có ngờ ta thật quá ngu si

Mười viên thuốc đưa ta vào cõi tử
Ta thấy con cuống quýt bấm số phone
Cầu cứu ngoại : ” ngoại ơi, mẹ chết”
Ta chợt nhiên đau thắt tận cõi hồn
Ta chợt tiếc cõi đời tuy trần tục
Lắm khổ đau,
nhiều gian dối,
lọc lừa
Đường đời đó
gian truân và nguy hiểm
mà con ta bé lắm
biết (làm ) sao đi ?

Ở đâu đó vẳng lờ ca dao cũ
Đường khó đi mẹ dẫn con đi
ta hối hận “tại sao ta íck kỷ”
Đi một mình mà chẳng dẫn con đi
Ta van lạy tử thần thôi đừng cất
Linh hồn ta ra khỏi xác thân kia
Hãy cho ta một lần
dẫu phải sống với trái tim - lây lất
Ta vẫn khát khao dẫn dắt các con đi

Khi ta ở giữa hai lề sinh tử
ta mới hiểu rằng : đời sống quý dường nào …..


Hồi âm