mắt biếc

Tôi không ngăn nổi tò mò nên đã ngấu nghiến từng trang, từng trang một . Càng đọc, tôi càng cảm thấy mình là một thằng tồi khi đã dị ứng với cái nghèo của nó . Tôi lại càng không ngờ rằng tuổi thơ của nó lại vất vả đến như vậy . Dưng không tôi nghe mí mắt cay khi hình dung ra một con bé gầy gò lội nắng, lội mưa đi bơi từng đống rác để nhặt những mảnh ni lon, những chiếc chai miểng, những lon nhôm rồi đem về lựa ra từng thứ để mang ra vựa ve chai mà bán, mà chắt chiu từng đồng phụ giúp chị nó lo cho gia đình
Tôi cũng nghe đau nơi trái tim khi đọc tới những đoạn chị của nó dãi nắng dầm mưa bên đống khoai lang , và rồi những ngày ế thì nó và anh chị em nó cứ phải gậm khoai lang đến độ bây giờ nó vẫn còn sợ khoai lang lắm .
Bồi hồi khi nghe nó than thở rằng sao mẹ nó lại đẻ lắm con để chị em nó phải chịu thất học ?
Càng đọc, tôi càng thấy mình hèn hạ, mình ăn trên ngồi trốc trên nỗi đau của nó, thế mà nó không bao giờ càm ràm mà chỉ biêt’ nhẫn nhịn, chỉ biết thở than cùng quyển nhật kí này
Mưa bên ngoài ngớt dần, tôi xếp lại cuốn nhật kí,thừ người ra trông ngóng rồi lẩm bẩm ” con nhỏ biến đi đâu trong mưa gió nhỉ ?”
Rồi nó cũng về lại thư viện khi mưa tạnh hẳn . Nhìn thấy tôi, nó ngạc nhiên
- ủa, Duy ra đây làm gì vậy ?
- ra kiếm Khánh để hỏi rằng sao tránh mặt Duy ?
- à, Khánh bận lắm chư đâu tránh, mà sao Duy biêt’ Khánh ra đây mỗi chiều
Tôi ma mãnh cười vì cái trò chận đầu của tôi khiến con nhỏ khai ra hêt’ ráo, thì ra là nó ra đây mỗi chiều . Tôi chặt mặt ngầu :
- Duy chỉ vô tình ra đây thôi, Khánh muốn trốn thì làm sao Duy tìm ra nổi
nó cúi đầu buồn buồn,
- Khánh buôn lậu nên ngại mọi người biết
Châu và tôi cũng không cản nó, Châu thi kinh tế, còn tôi thi bách khoạ…Lúc có kết quả tôi vui như tết vì cả ba đều thi đỗ!! nhỏ Châu cũng vậy!! chỉ có Khánh là lúc nào cũng buồn….nhìn hoàn cảnh nó tôi không có lòng nào dám tỏ tình….đã bao lần tôi viết thơ rồi lại xóa vì không dám gởị….Khánh có vẻ tránh né tôi và Châu, lúc nào nó cũng có lí do chánh đáng khiến tôi và Châu đều ngậm tăm mỗi lần có nhã ý rủ nó đi đâụ…tôi cũng được biết lúc này nó có nhiều cái đuôi lui tới viếng thăm mà trong số đó có cả thằng Hùng….(tôi chỉ nghe lời tường thuật của con nhỏ bán vé số thôi) tôi cũng không lạ gì…

Con nhỏ đang ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái thì làm sao mà mấy anh không theo chớ!! Tôi cảm thấy lòng buồn rười rượị…nhưng rồi trường mới bạn mới cũng giúp tôi nguôi ngoai nỗi tương tự…vả lại tôi cũng có nhỏ Châu bên cạnh, chúng tôi tuy học khác trường nhưng gặp nhau rất thường!! lên Đại học, cả tôi và nó đều đi xe máy vì trường quá xa, nó chạy chiếc viva còn tôi thì cỡi lại chiếc Dream II ngày xưạ…chỉ có con nhỏ là vẫn lóc cóc chiếc xe đạp tôi tặng ngày nàọ…lúc này nó đã nghỉ làm để chỉ đi học và đi dạy kèm thêm buổi chiềụ Sau tai nạn của ba nó ông việt kiều đã đền bù rất hậu hĩ cho chị em nó….thực ra tài xế của ổng đụng chớ đâu phải ổng nhưng tài xế nghèo quá, con nhỏ lại phải năn nỉ công an xin miễn tội cho ổng có điều ổng bị mất bằng láị..Tôi cứ nghĩ việt kiều thì thường hách dịch nhưng ông này nhìn hiền hoà phúc hậu lắm….ông ta giàu xụ, có cả cơ sở làm ăn ở việt nam nên lẽ dĩ nhiên là bồi thường hậu hĩnh rồị…nhờ vậy mà con nhỏ có thể nghỉ làm để chỉ đi học, nó chỉ dạy thêm vài giờ để kiếm thêm phòng thân cho hai chị em…. cuộc sống của nó đã được thoải mái hơn nhưng chẳng hiểu sao lúc nào tôi đến nó cũng đều không có nhà…hai mẹ con con nhỏ bán vé số đã dọn hẳn vào nhà nó ở chớ không phải ngủ nhờ mỗi đêm như ngày xưạ…nghĩa là nấu nướng tắm giặt đều ở đấỵ…cứ như là người một nhà…tôi thầm kính phục trái tim bao la cao thượng của con nhỏ lắm!!
Cuối cùng rồi thì tôi cũng quyết định viết một lá thơ để tỏ tình. Tôi tìm Châu và tâm sự với nó về tình cảm của tôị Hôm ấy tôi nhận ra điều hơi lạ ở Châu là nó hình như chỉ im lặng nghe tôi huyên thuyên bất tận chứ không liến thoắng chọc tôi như mọi lần….sau khi dài dòng văn tự với nó, cuối cùng tôi hỏi để phá tan sự im lặng của nó…
- Châu thấy sao ? Duy có nên tỏ tình với Khánh bây giờ không ? hay là phải đợi thêm ? Thực ra ba Khánh mất cũng đã hơn một năm rồị…Duy sợ nếu cứ đợi Khánh nguôi ngoai thì sẽ có kẻ phỗng tay trên mất thôi!!
-….ưm…..Châụ…Châu cũng không biết phải nói gì…
giọng con Châu cứ ngập ngừng ấp úng khiến tôi phát bực, tôi gắt gỏng
- Vậy mà cũng gọi là bạn thân sao ? không giúp cho tụi này à…
- Không phải đâu Duỵ…Châụ…Châu giúp chớ….Duy muốn Châu phải làm gì đây ? Thôi thì Duy cứ viết thơ tỏ tình xem sao ? Theo Châu thì vấn đề ba Khánh mất không phải là lí do để duy phải chờ đợi đâu ? bác mất hơn cả năm rồi còn gì…
- Ừa , nhưng Châu phải góp ý vô phụ Duy nghen vì Duy biết tánh của Khánh tự ti và mặc cảm lắm…Duy sợ nó từ chối vì lí do giàu nghèọ..
- Ừa, Châu sẽ cố gắng giải thích
Tiếng nhỏ Châu như tắc nghẹn và rồi nó bảo phải về vì bận công chuyện. Tôi chẳng mấy thắc mắc vì trong đầu tôi còn bận rộn với bao ý tưởng về lá thơ phải viết tối naỵ..
Rồi thơ được gởi đị…tôi hồi hộp đợi trả lời nhưng đã ba ngày rồi vẫn bặt vô âm tín!! Tôi bổng tưng tức là tại sao không hẹn Khánh đi xem cine riêng với mình, nghĩ đến đây tôi liền ba chân bốn cẳng chạy đến nhà Khánh để đưa tiếp một lá thơ thư haị..song….cũng như lần trước, khi tôi đến nơi, chỉ có con nhỏ bán vé số tiếp tôi với lí do ” chị Khánh đi công chuyện rồi”. Tôi chỉ đành biết nhờ nó đưa hộ thôi và không quên dúi cho nó 2000 thù laọ….con nhỏ cười toe toét rồi biến mất!!
Cả tuần hơn rồi tôi vẫn không thấy K’ trả lời, những lần đến tìm , Khánh đều không có nhà….tôi thất vọng tìm đến Châu, tôi vội bốc điện thoại gọi cho nó…tiếng con nhỏ uể oải như mới ốm dậy làm tôi càng bực mình…
- Châu, Châu có gặp Khánh đâu không ?
- Duy hả ? Châu bị ốm hai hôm nay rồi, hôm qua Khánh có đến thăm
Nghe tới đó, tôi tức đến ứa gan, con Châu mới bị bệnh chút xíu là Khánh đã biết và đến thăm, còn tôi tìm hoài thì chẳng bao giờ gặp, đã vậy cũng không chịu hồi âm…bộ tôi không quan trọng bằng con Châu hay sao chớ…
- Duỵ..sao im lặng vậỵ..? nói gì đị..
- Tôi không biết phải nói gì ? tôi viết hai lá thơ cho Khánh, hẹn nhỏ đi cinẹ..nhưng mãi tới giờ nhỏ vẫn chưa hồi âm nhưng khi Châu bịnh thì nhỏ tới ngay, có lẽ tôi bị kì thị…
- bộ Duy giận lẫy sao xưng tôi vậy ? ghen với Châu hả sao Châu bịnh mà Duy không đến thăm ? thậm chí không hỏi thăm mà chỉ hỏi về Khánh….vậy mà còn ghen tị với Châu sao ?
Tôi nghe giọng con Châu trong tiếng nấc khiến tôi mủi lòng….
- xin lỗi Châu nhạ…Châu đỡ chưa ? bây giờ Duy đến thăm rồi mình nói chuyện nhạ…
- Thôị…Châu bị nổi trái rạ, Duy đừng đến….có gì cứ nói đị…hôm qua Khánh đến thăm Châu, nó chẳng hề nhắc đến thơ của Duy nên Châu đâu có biết là Duy gởi cho nó….nếu Duy đã gởi mà nó vẫn chưa trả lời và còn trốn tránh vậy có nghĩa là….
- …là Khánh không yêu Duy chứ gì….không yêu thì nói là không yêu, cứ thẳng thắn nói có hay hơn không ? việc gì mà trốn tránh…
- Duy phải thông cảm chớ…sự việc tình cảm đến bất ngờ như vậy khiến cho Khánh bối rốị…Khánh sợ mất đi tình bạn của bộ ba chúng ta chớ bộ….Duy cần cho Khánh một thời gian…
- ….Duy nghĩ…Duy cần phải đi đâu xa một thời gian….thôi Châu nghỉ đị…hôm nào bớt, Duy đến thăm…
Chiếc phone hờ hững rời tay Châu, nó nghe lòng quặn đau khi nghe tiếng thở dài của Duỵ Biết Duy không yêu mình nhưng nó vẫn cứ yêu Duy tha thiết, nhìn thấy Duy đau khổ, nó không đành lòng…..nó đã cố gắng năn nỉ Khánh nhưng con nhỏ cứng như đá….nó bảo tình yêu không thể thương hạị…nó nhất định từ chối tình yêu của Duỵ…thật tréo ngoe
__________________
_
Lúc trước Châu có cảm nhận được rằng con Khánh thương Duy, chính vì vậy mà Châu đã khép mình lại, không dám để lộ bất cứ cử chỉ nào để Khánh hiểu lầm….Châu chỉ biết tâm sự cùng trang nhật kí thôị…ai dè bây giờ nhỏ Khánh tự nhiên quay 180 độ….đã đôi lần Châu thử đặt vấn đề là K’ có bạn trai khác nhưng tuyệt nhiên Châu chẳng thấy nó hẹn hò với ai, cũng chẳng bao giờ đề cập tới aị…điều tra từ cu Khanh và nhỏ Út lém bán sổ xố thì tuyệt nhiên K’ chẳng có ai cả dù rằng có thằng Hùng và ông Vũ đang theo đuổi song Châu biết rõ sẽ chẳng được sơ múi gì đâụ…Trái tim ích kỉ của Châu như reo vui khi biết Khánh không yêu Duỵ…vậy là Châu còn có cơ hộị…
Nói về Khánh….từ ngày cha mất K’ dường như chỉ còn có Duy và Châu là điểm tựa, K’ cảm nhận được Duy yêu mình nhưng nó cũng cảm nhận được Châu tha thiết yêu Duỵ..nó cũng yêu Duy lắm nhưng tình yêu sẽ đau khổ nếu có kẻ thứ bạ…nó phân vân lắm và cũng đau khổ lắm khi quyết định làm người rút luị…nó chợt nhớ tới bài hát Chuyện ba người mà rơi lệ….hai người vui biết bao nhiêu, một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn….bây giờ chính nó là kẻ buồn thiu nhưng không ở lại đây để đứng nhìn hạnh phúc của bạn nó…nó quyết định đi xuất ngoại theo ông việt kiều, người đã đền ơn hậu hĩ và cũng chính là người nó và em nó vừa chấp nhận gọi bằng cha nuôị…ông đã làm giấy tờ cho hai chị em nó qua Canada du học….nó nghĩ ra đi sẽ giúp cho cả nó và Duy quên được nhau ” xa mặt cách lòng đó mà….!! ra đi, Châu sẽ tìm được tình cảm nơi Duỵ…như vậy coi như nó đã trả được ơn của Châụ…còn Duỵ…có lẽ chỉ chờ đến kiếp sau nó mới có thể trả….nó đã dấu diếm rất kĩ không cho Châu và Duy biết cho đến lúc nó ra đị..Ngày maị…tất cả rồi sẽ theo nó đi vào quên lãng khi máy bay cất cánh….nó chợt nhớ tới bài thơ mắt biếc của tác giả Phù du viết về đôi tình nhân khi họ chia tay nhaụ….

Mắt biếc năm xưa nay đâu ?
Đôi mắt của em
Xa mất rồị..
Xa mãi mãị..
Kìa vạn trùng khơi
Kìa ngàn ngàn dặm
Em ra đi có thấy quạnh hiu không ?
Hay chỉ mình tôi thương nhớ âm thầm
một đôi mắt long lanh diễm tuyệt…..
Kìa!! máy bay cất cánh
vẫy chào nhau mắt biếc long lanh
từng giọt lệ khẽ khàng chảy quanh
giọt nước mắt thay lời từ biệt….

nó thương Duy quá….chỉ mong sao Duy sẽ dễ dàng quên nó chứ đừng giống như nhân vật trong bài thợ…nó thưng cho thân phận mình, một đứa con côị..
Nếu một mai tôi đi
có ai buồn không nhỉ
có ai khóc biệt li ?
có ai sầu tri kỉ
nó biết là sẽ có nhưng không dám nói rạ…đêm nay là đêm cuối cùng, nó ngồi bên trang giấy để viết cho Duy mà nước mắt nhạt nhòạ..Duy ơị..chắc Duy sẽ ghét và hận Khánh lắm…..hãy hiểu cho Khánh….làm sao K’ có thể cướp đi tình yêu của một người bạn gái đã hết lòng yêu thương và giúp đỡ nó trong suốt những tháng ngày vất vả khổ cực…kể cả lúc nó trong cơn thập tử nhứt sinh ? kể từ khi nó vô tình đọc được nhựt kí của Châu, nó đã thầm rủa nó là một kẻ ích kỉ, vô lương tâm …..đối với Duy nó chẳng bao giờ xứng…nghèo như nó, thấp hèn như nó thì đâu có quyền đứng ngang hàng với Duỵ…chỉ tổ chuốc khổ vào thân thôị…chắc gì gia đình Duy chấp nhận nó….xung quanh Duy còn có biết bao cô gái khá giả xếp hàng…..thì nó là cái thá gì….bây giờ Duy nông nỗi yêu nó nhưng liệu sau này Duy có chấp nhận được cái cảnh cha mẹ không chấp nhận không ? lúc đó tình yêu của Duy có còn đủ mạnh để bảo vệ cho nó hay lại vì cha mẹ mà hững hờ…thôi thì nó ra đi là vẹn toàn đôi bề….không lỗi với Châu và sẽ không đau khổ sau nàỵ..dù rằng con tim nó bây giờ đang vụn vỡ


Hồi âm