Trái mùa

Vẫn còn là tháng tám,
Dưng thời tiết trái gió trở mùa .
Buổi sáng se se lạnh,
…và buổi chiều giăng mắc hạt mưa giông .
Mưa, khiến em nhớ anh lắm biết không ?
sao anh nỡ làm ngơ như hai người xa lạ …
có lẽ vì mình gặp nhau trễ quá,
nên phận duyên đã chẳng chung đường,
nên phải xa nhau dù rất yêu thương,
nên cứ mỗi đêm anh trầm ngâm thinh lặng
Tự hỏi đời người sao quá ngắn ?
hết kiếp này mình có kiếp sau không ?
và …nếu có kiếp sau, mình có thể làm vợ chồng ?
để có thể yêu nhau như hẹn ước ?
Tự hỏi trên đời có ai biết trước ?
rằng sớm mai sẽ từ giã cõi đời,
giấc ngủ trăm năm tìm đến thảnh thơi,
không ràng buộc, không nợ nần gì nữa
…tạm biệt nhé, cuộc tình không duyên nợ ….


Hồi âm