Đời là cuộc viễn du cõi tạm

Thuở mới lớn ta luôn đầy mơ ước
Đường tương lai tràn ngập một màu hồng
Vẽ trang đời toàn hạnh phúc viễn vông
Tuổi 18 với một rừng háo thắng
Rớt đại học, ước mơ là trái đắng
Ta bắt đầu bươn chải để kiếm tiền
Đời lọc lừa dạy ta những ghét, ghen
và quẩn quanh với gian truân, mỏi mệt
Thêm thời gian, nghĩa là thêm kinh nghiệm
Tuổi ba mươi mơ hạnh phúc bạc tiền

Khi có tiền đời sống sẽ như tiên
và khẳng định có tiền là tất cả

Rồi vấp ngã dạy ta thêm chịu đựng
Chững chạc hơn ở tuổi bốn mươi

và hôn nhân không đầy ắp tiếng cưòi
Chữ hạnh phúc chợt nhiên xa lạ
Ta bắt đầu thường soi gương tự hỏi
Đời gian truân ? sung sướng ? khác gì nhau ?
Hạnh phúc phải chăng xuất phát từ nỗi đau ?
Và tình yêu cũng đậm màu phản bội
Sự thật rồi cũng nhuốm màu gian dối
Bè bạn mới đây bổng chốc hoá kẻ thù
người nghèo hèn tích tắc thành thượng lưu
lòng người đổi trắng thay đen trong phút chốc
Mới thấy đó, cười tươi rồi bật khóc
Khoẻ hôm nay, mai rũ bệnh ngặt nghèo
chữ tử sinh ai đoán biết mà theo ?
Ta nghiệm được đời này là cõi tạm
Khi nằm xuống, tiền tài đều vô nghĩa
nhắm mắt rồi tất cả chỉ hư không
Đời phù du, chỉ còn lại tấm lòng
Tóm tắt lại chữ yêu thương miên viễn


Hồi âm