Sống ở trên đời cần phải có một tấm lòng

Cuộc sống vốn không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà chúng ta có thể tận hưởng từng bước khám phá…Cuộc sống sẽ có muôn màu, muôn vẻ, sẽ đẹp đẽ đáng yêu đối với những ai có một tấm lòng. Tấm lòng mà tôi muốn nói ở đây chính là tấm lòng vị tha, tấm lòng hiểu biết và tấm lòng thương yêu. Nếu mỗi một người trong chúng ta đều có một tấm lòng như vậy thì gia đình sẽ không có bất hòa, cộng đồng sẽ không có chia rẽ, đất nước sẽ không có giai cấp và thế giới không có chiến tranh. Chúa tạo dựng con người với đầy đủ những bản năng sân si, hỉ, nộ, ái ố, Chúa cho chúng ta cái quyền tự do tuyệt đối để lựa chọn và phán quyết cuộc sống của chính mình để rồi sau khi lựa chọn những việc chúng ta làm, chúng ta phải hoàn toàn chịu trách nhiệm cái hậu quả mà chúng ta tạo. Chúng ta đã biết và nhìn thấy rất rõ rằng nếu chúng ta té từ trên nóc nhà xuống thì chắc chắn là sẽ bị thương tích, vậy nên chúng ta luôn tránh né, luôn cẩn thận để không bị té thì nếu một khi chúng ta làm điều không phải với lương tâm như vu khống, bôi nho., gây chia rẽ, dùng chức cao quyền trọng để lợi dụng lòng thật thà, tín ngưỡng của người khác thì cái hậu quả rõ ràng sẽ là sự trở trăn, cắn rứt của lương tâm. Không phải ai trong chúng ta cũng hiểu được điều này rõ ràng khi cái lòng sân si quá cao độ.
Người ta thường có câu ” Ðừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.” hay ” Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.” Để nhận định rõ được điều này mà tránh thì không phải là chuyện dễ dàng vì ngay chính bản thân tôi, khi ngồi đây viết ra được những lời hay, ý đẹp thì tôi cũng đã từng phạm lỗi, từng làm cho bao nhiêu người đau lòng, từng gây chia rẽ tình thân giữa bạn bè, người thân thì nói chi một giáo xứ, một cộng đồng có bao nhiêu người làm việc chung thì khó tránh khỏi sự đâm chọt, thóc mách, bơi móc để gây chia rẽ. Làm sao tránh được khi con người mang cái tôi trong mình cao hơn thiên hạ. Đã có lần, tôi nhớ, ngày ấy, tôi chỉ chập chững tham gia ca đoàn và trong một buổi họp, tôi thấy cả bao nhiêu người có quyền cao, chức trọng, có thế lực, vây cánh bè hội đồng tấn công, kết tội một người. Tôi chẳng hiểu tội của người đàn ông ấy nặng như thế nào nhưng cứ nhìn cái cách bốn năm người chọi một thì tôi đã bất bình, đã thấy không có sự công bằng trong đó, xét về lòng vị tha thì tuyệt nhiên những người đang lên cơn nóng giận đó không có đã đành, xét về lòng yêu thương như Chúa dạy thì nếu họ có, họ đã không uy hiếp một người thế cô, còn xét về tấm lòng hiểu biết thì cái cách họ đem một người ra đấu tố, tẩy chay trước bàn dân thiên hạ thì họ đã không phải là người có hiểu biết trong tinh thần xây dựng. Tôi còn nghe một người trong họ đứng ra tuyên bố đặt điều kiện với người bề trên và ban tổ chức rằng “nếu có ca đoàn của người bị đấu tố tham gia chương trình ca nhạc tổng hợp thì họ sẽ không tham gia”. Rõ ràng, câu nói đó là câu nói coi thường ban tổ chức, coi thường bậc bề trên, đặt cái tôi mình trên cao và gây mất đoàn kết, gây chia rẽ cho cộng đồng. Kém hiểu biết hơn nữa là bậc bề trên và ban tổ chức không lên tiếng can thiệp, có nghĩa là họ chấp nhận bù nhìn, họ chấp nhận để nhân vật kia đạo diễn và lèo lái.
Một công ty có phát triển mạnh mẽ hay không phần lớn là do người điều hành. Người điều hành mà giỏi, mà công chính, vô tư, có đủ ba tấm lòng, lòng vị tha, lòng yêu thương và sự hiểu biết thì mới có thể dẫn dắt lèo lái đưa công ty đi lên con đường thành công. Một đất nước mà có ông president điều hành giỏi thì kinh tế mới mong phát triển chớ không phung phí tiền bạc như ông Obama đưa phái đoàn hai ngàn người đi công tác gì đó, không biết lợi lộc đưa về bao nhiêu cho đất nước mà chi phi trước mắt là hai trăm triệu đô la một ngày trong khi kinh tế nước Mỹ đang trên đà khủng hoảng trầm trọng.
Một cộng đoàn hay giáo xứ cũng thế, nếu như chúng ta có được người lãnh đạo chí công, vô tư thì giáo dân sẽ đoàn kết cùng người lãnh đạo đưa giáo xứ đi lên theo đà phát triển lành mạnh, gương mẫu và đạo đức. Tiếc rằng sự đời không phải luôn luôn có những sắc màu dịu dàng đẹp đẽ như vậy. Những màu đen xám luôn luôn tìm cách chơi trội nhảy vào để phá đi những sắc màu sáng sủa tươi vui. Người tốt sẽ cứ lần lượt ra đi bởi những kẻ nịnh nọt luôn đâm thọt, bơi móc và tâng bốc. Họ tâng bốc ai ? đương nhiên là tâng bốc người có chức quyền, lời ngọt, lời nịnh nọt thì bao giờ cũng dễ nghe hơn thành ra ru ngủ bậc bề trên là điều họ sẽ làm trước tiên, sau khi chiếm được vị trí cố định, họ bắt đầu ra quân, bề hội đồng gây chia rẽ, vu không để đuổi người tốt ra ngoài. Những kiểu người như thế này là nguy hiểm hơn cả. Thông thường người làm vua thì lại cứ thích nghe lời ngọt của gian thần nên cuối cùng các trung thần cứ lần lượt ra đi…Tôi cũng nhớ đến câu chuyện đâm thọt, bề hội đồng tay trong, tay ngoài của cộng đồng để rồi một cặp vợ chồng đã làm thiện nguyện cho giáo xứ hơn mười năm đã bị ép buộc dẫn đến việc phải từ chức. Chuyện có gì đâu ngoài ghen ghét đố kị nhau ? khi phần lợi thu về mình bị phản đối thì đương nhiên là đâm thot, là bề hội đồng để đuổi kẻ ngăn cản bước đường thu huê lợi của riêng mình.
Cứ mỗi lần tôi nhìn thấy những người năng nổ làm việc thiện nguyện từ chức, xin nghỉ thì lòng tôi buồn, xót xa. Ngày xưa, khi tôi mới dọn về nơi này, tôi nhìn thấy một cộng đồng phồn thịnh còn bây giờ, các ghế trống trong nhà thờ càng ngày càng nhiều hơn, những người muôn niên cũ đã chẳng còn ở lại. Liệu những người chính trực mới bước vô làm không biết gì sẽ tồn tại được bao lâu ? Còn những kẻ nịnh nọt chót lưỡi đầu môi rồi cũng có ngày được đem ra trước vành móng ngựa bởi chân lí vẫn luôn là “giấy rách thì không gói được lửa”.
Một cây thì sẽ chẳng làm nên non nước gì, một ông vua trị vì mà không có các bá quan văn võ hưởng ứng thì liệu ông vua ấy có điều khiển được bàn dân thiên hạ hay không ? một ông cha mà không có giáo dân thì thử hỏi ông cha ấy có xây nổi cái nhà thờ ?
Khi tôi đọc những bài viết trút những uất ức, giận dữ cũng như chán nản của mọi người, tôi thầm nghĩ đó không phải là cái cách giải quyết, cứu vãn tình thế hay xây dựng để mong một sự đổi thay. Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau. Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm lại, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với mọi người, chúng ta nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà chúng ta không hề nghĩ tới… Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.
Việc hiểu lầm, con người ta thường vì không hiểu nhau, không có lý trí, không chịu nhẫn nại, khiếm khuyết về suy nghĩ, không chịu tìm hiểu đối phương từ nhiều phương diện, để phản tỉnh chính mình, lại vì não trạng bị quá xung động, trong tình huống vô ý thức mà phát sinh. Sự ngộ nhận ở điểm khởi đầu là cứ nghĩ đến cái sai cái quấy ngàn lần vạn lần của đối phương; Vì vậy, đã làm cho sự ngộ nhận càng lúc càng thêm sâu đậm, đưa đến việc không thể hóa giải được. Chúng ta không thể đòi hỏi được yêu thương rồi mới yêu thương lại, chúng ta không thể ngồi đó chờ công việc vừa ý đến mới bắt tay vào làm, chúng ta không thể không dám mạo hiểm để làm những điều tốt vì nếu như sự mạo hiểm thất bại thì Ít nhất chúng ta cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm. Tại sao chúng ta không cùng nhau ngồi lại kiểm điểm và xây dựng trực diện, trực tiếp trên tinh thần yêu thương, hiểu biết và vị tha ? Tại sao chúng ta không làm điều gì đó thực tế hơn thay vì chỉ viết ra những lời bêu riếu, ta thán, thắc mắc, diễu cợt, châm biếm, đố kị ? Cái điều quý nhất ở xứ người mà chúng ta đã vượt đại dương ra đi tìm kiếm đó chính là sự tự do, tự do trong ngôn luận, tự do trong xây dựng, phê phán, đấu tranh. Tại sao chúng ta cứ theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, mà lại không theo đuổi những mục tiêu tốt cho mình, cho cộng đồng mình ?
Sống ở trên đời cần phải có một tấm lòng đó là lòng YÊU THƯƠNG, lòng HIỂU BIẾT, và LÒNG VỊ THA. Mong mỏi mỗi người chúng nên ngồi lại với nhau để soi gương nhìn lại.